Người Liên Lạc Cuối Cùng
Bà Mai bắt đầu làm giao liên khi mới 16 tuổi. Công việc của bà là chuyển thư, tài liệu và đôi khi là cả vũ khí giữa các cơ sở cách mạng.
Bà Mai bắt đầu làm giao liên khi mới 16 tuổi. Công việc của bà là chuyển thư, tài liệu và đôi khi là cả vũ khí giữa các cơ sở cách mạng.
“Ngày đó, tôi chỉ là một cô gái quê bình thường. Nhưng chiến tranh khiến ai cũng phải trưởng thành nhanh hơn,” bà kể.
Một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất của bà diễn ra vào năm 1952. Bà được giao chuyển một tài liệu quan trọng từ làng này sang làng khác, vượt qua nhiều trạm kiểm soát của địch.
Tài liệu được giấu trong một chiếc bánh chưng. Bề ngoài, nó không khác gì một món ăn bình thường. Nhưng nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Trên đường đi, bà bị một toán lính chặn lại. Chúng kiểm tra từng người, từng gói hàng. Khi đến lượt bà, tim bà như ngừng đập.
Một tên lính cầm chiếc bánh chưng lên, bóp nhẹ rồi hỏi:
“Trong này có gì?”
Bà cố giữ giọng bình tĩnh:
“Thưa ông, chỉ là đồ ăn mang về cho gia đình.”
Tên lính nhìn bà một lúc lâu, rồi bất ngờ ném trả lại.
“Đi đi.”
Bà bước đi, nhưng không dám quay đầu lại. Chỉ khi đi xa một đoạn, bà mới nhận ra tay mình đang run bần bật.
Đêm hôm đó, bà giao thành công tài liệu. Nhưng khi trở về, bà nhận được tin một cơ sở liên lạc khác đã bị lộ. Nhiều người bị bắt.
“Có lúc tôi nghĩ, mình là người may mắn cuối cùng,” bà nói. “Nhưng cũng chính vì thế mà tôi phải sống thay cho những người không còn nữa.”
Sau này, bà vẫn giữ thói quen đi bộ trên những con đường làng cũ. Mỗi bước chân như nhắc bà nhớ về những ngày tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một ánh nhìn.



