Người liên lạc du kích và bản lĩnh 'thoắt ẩn thoắt hiện' giữ làng
Trong những ngày tháng 2 năm 1979 rực lửa tại mặt trận Cao Bằng, cựu chiến binh Lê Thanh Tịnh (khi đó là chiến sĩ liên lạc thuộc lực lượng du kích địa phương) đã trở thành một "mắt xích" không thể thiếu trong hệ thống phòng thủ của làng bản. Không có những phương tiện liên lạc hiện đại, nhiệm vụ của bác là dùng đôi chân trần và sự am hiểu từng hốc đá, khe suối để chuyển lệnh chiến đấu giữa các bản làng và đơn vị bộ đội chủ lực. Bác nhớ mãi những lần băng rừng trong đêm sương muối mịt mù, khi quân địch cậy đông đã bao vây các lối mòn chính, bác phải mưu trí leo qua những vách đá dựng đứng mà ngay cả sơn dương cũng e ngại. Có những lần chạm trán thám báo địch ở khoảng cách gần, bác đã bình tĩnh giả tiếng thú rừng để đánh lạc hướng, sau đó bí mật luồn sâu vào rừng rậm để hoàn thành nhiệm vụ. Những thông tin từ bác giúp quân ta nắm bắt kịp thời các mũi tiến công của địch, tổ chức những trận phục kích bất ngờ ngay tại cửa ngõ vào bản, khiến kẻ thù hoang mang khi đối mặt với những người lính du kích "thoắt ẩn thoắt hiện" giữa đại ngàn.
Hòa bình lập lại, bác mang bản lĩnh của người liên lạc năm xưa về xây dựng quê hương Ba Đồn. Bác sống giản dị, cần cù, là hội viên Hội Cựu chiến binh tiêu biểu luôn gương mẫu trong mọi phong trào tại địa phương. Với tác phong nhanh nhẹn và tinh thần trách nhiệm, bác tích cực tham gia vào tổ hòa giải cơ sở, dùng sự thấu đáo và chân thành để gắn kết tình làng nghĩa xóm. Trong các buổi sinh hoạt Đoàn phường, bác thường kể cho các bạn trẻ nghe về giá trị của sự nhanh nhạy và lòng trung thành: "Người liên lạc có thể đi một mình, nhưng trên vai họ là vận mệnh của cả một đơn vị". Cuộc đời bác là minh chứng cho tinh thần "dân bám làng, quân bám chốt", dạy cho thanh niên Ba Đồn bài học về lòng dũng cảm, sự mưu trí và trách nhiệm bảo vệ bình yên cho mảnh đất quê hương từ những việc làm thầm lặng nhất.



