Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LIÊN LẠC GIỮA ĐỒI GẠO

Thông tin đang cập nhật

Quảng Trị29/03/2026PHAN THỊ NHƯ KIỀU1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng căn cứ nằm dọc theo triền núi Đồi Gạo là nơi hiểm yếu bậc nhất. Cái tên Đồi Gạo bắt nguồn từ truyền thuyết xưa, rằng nơi này từng là kho lương của nghĩa quân, bị đốt cháy trong một trận vây ráp, khói trắng bay lên giống như bụi gạo ngút trời. Từ đó, người dân quen miệng gọi là Đồi Gạo.

Đồi Gạo ban ngày cũng đã hiểm trở, nhưng ban đêm thì vô cùng đáng sợ. Cỏ lau mọc cao đến ngang đầu người, gió đêm rít qua từng nhành cây như tiếng hú vọng từ lòng núi. Dưới chân đồi là con suối lớn, nước chảy xiết quanh năm. Đây cũng là nơi giáp ranh giữa ta và địch, nên mỗi bước chân đi qua đều có thể đổi bằng mạng sống.

Vậy mà, giữa nơi đầy hiểm nguy ấy, có một cậu thiếu niên mới 13 tuổi vẫn ngày ngày vượt đồi làm nhiệm vụ liên lạc. Cậu tên là Lợi, dáng người nhỏ nhưng đôi mắt sáng và lanh lợi. Cậu nhanh nhẹn, thuộc từng lối mòn, từng gốc cây, từng bụi lau như thuộc lòng từng con chữ trong sách vở.

Từ ngày anh trai đi bộ đội, Lợi xin tham gia đội du kích làm liên lạc. Những người lớn thương cậu còn nhỏ nên ban đầu chỉ cho làm những việc nhẹ, nhưng dần dần ai cũng bị thuyết phục bởi sự gan dạ và chính xác tuyệt đối của Lợi trong từng nhiệm vụ.

1. Nhận nhiệm vụ đặc biệt

Một buổi chiều cuối tháng Chạp, mây đen kéo về dày đặc. Giữa căn cứ xã, tiếng súng vọng xa báo hiệu địch đang càn quét ở đầu suối. Trong lán, anh Tư – chỉ huy du kích – đang trao đổi với đồng đội thì nhận được bản đồ tác chiến từ cấp trên. Đó là kế hoạch phản công quan trọng, cần chuyển ngay cho bộ đội ở căn cứ Bưng Rẫy trước rạng đông.

Anh Tư nhìn quanh. Mọi người đều đang bận chặn địch ở các hướng.

– Không thể chậm trễ… – anh Tư trầm ngâm.

Đúng lúc đó, Lợi vừa mang cơm đến. Nghe xong nhiệm vụ, cậu không đợi ai hỏi mà đứng thẳng, đưa tay chào:

Báo cáo anh! Giao cho em! Em sẽ đến nơi trước sáng!

Anh Tư nhìn vai áo nhăn nhúm, khuôn mặt lấm lem bùn đất của cậu bé mà lòng trào lên niềm thương xen lẫn lo.

– Đêm nay khó đi lắm, con đường qua Đồi Gạo chắc có phục kích. Em có chịu nổi không?

Lợi nắm chặt chiếc khăn quàng đỏ đang đeo, giọng chắc nịch:

Em là đội viên, em phải làm được. Chỉ cần anh tin em.

Anh Tư đặt tay lên vai cậu:

– Vậy… đi nhanh rồi quay lại, mọi người chờ tin em!

Lợi giắt mảnh bản đồ được quấn kín bằng dầu vào túi áo, đeo chiếc túi bàng nhỏ rồi lao đi khi trời vừa tối.

2. Đêm vượt Đồi Gạo

Gió đêm rít mạnh khiến bụi lau lay lắc như những cánh tay xám ngoét. Mặt đất ẩm lạnh trơn trượt. Mỗi tiếng sột soạt đều khiến người ta thoáng rùng mình.

Nhưng Lợi vẫn bước lên. Đôi chân nhỏ nhưng nhanh thoăn thoắt, bước đi nhẹ như mèo. Đã nhiều lần cậu vượt Đồi Gạo, nhưng tối nay khác. Một sự im ắng lạ lùng bao phủ khắp nơi, như thể có ai đó đang theo dõi.

Lợi cúi thấp người, nép vào những bụi cây quen thuộc. Ánh trăng mờ hắt xuống khiến khung cảnh càng rợn ngợp. Cậu cảm nhận từng luồng gió, từng chuyển động nhỏ của cỏ lau – đó là những dấu hiệu sinh tử đối với người liên lạc.

Bỗng phía trước, nơi khúc cua xuống suối, có ánh đèn pin quét qua. Lợi khựng lại ngay tức thì. Những bóng người hiện lên – địch! Chúng đang chia nhau kiểm tra từng bụi rậm.

Nếu quay về thì nhiệm vụ thất bại. Nếu tiến lên thì có thể mất mạng.

Lợi cắn môi đến bật máu nhưng vẫn quyết định lách vào lối nhỏ bên phải, con đường mà chỉ cậu mới biết, vì hôm trước cậu vừa phát hiện ra trong lúc hái củ mài.

Cậu cúi sát đất, bò qua từng đoạn một. Đột ngột, tiếng chó sủa vang lên khiến Lợi giật mình. Cậu giữ tim mình khỏi lộ hơi thở và nín thở chờ địch đi qua.

Một tên lính nói:

– Có người vừa chạy qua đây. Bám theo!

Tiếng bước chân địch đập thình thịch trên nền đất. Lợi nhắm mắt, ôm lấy ngực như muốn ngăn tiếng tim đập quá mạnh.

Khi địch vừa khuất xa, Lợi bật dậy, chạy hết sức về phía bờ suối.

Nhưng… “ĐOÀNG!”

Một tiếng súng nổ. Một viên đạn sượt qua vai khiến cậu quỵ xuống. Máu nóng trào ra ướt áo. Đau buốt đến mức hoa mắt, nhưng Lợi nghiến răng đứng dậy.

“Mình chưa được ngã. Mình còn nhiệm vụ!”

Cậu lao tới, từng bước nặng như đá đeo vào chân. Con dốc cuối cùng xuống suối hiện ra mờ mịt trong bóng tối. Lợi chạy, trượt ngã rồi lại vùng lên chạy tiếp. Cuối cùng cậu ngã quỵ xuống nền đất lạnh, đôi tay vẫn ôm chặt túi áo chứa mảnh bản đồ.

3. Giây phút sinh tử

Trong làn gió đêm, Lợi nghe xa xa có tiếng gọi:

- Có ai nằm dưới bờ suối kìa!

Tiếng chân người chạy tới. Rồi một giọng quen thuộc vang lên:

- Trời đất! Lợi phải không? Em bị sao vậy?

Là đội du kích xã đi tuần đêm. Họ vội đưa cậu lên võng. Đôi mắt Lợi mở ra trong cơn mê man:

- Bản… đồ… đưa… bộ đội… anh Tư dặn…

Nhận ra sự sống của cả cánh quân đang nằm trong tay mình, Lợi gắng đưa tay vào túi áo, rút ra mảnh bản đồ đã thấm máu. Cậu trao nó cho người chỉ huy với tất cả sức lực còn lại:

- Em… hoàn… thành… nhiệm vụ…

Nói xong Lợi ngất lịm.

4. Cứu sống Lợi – Chiến thắng của đơn vị

Du kích đưa Lợi đến căn cứ Bưng Rẫy. Bộ đội lập tức báo y tá cứu chữa. Vết thương sâu, máu chảy nhiều, nhưng cậu bé gan lì ấy vẫn thoi thóp thở.

Nhờ mảnh bản đồ được giao đúng lúc, bộ đội Bưng Rẫy đã kịp rút quân khỏi vùng nguy hiểm và phản công đúng thời điểm. Đêm hôm ấy, đơn vị đã chiến thắng một trận quan trọng, giữ vững căn cứ giữa vòng vây địch.

Sau vài ngày hôn mê, Lợi tỉnh lại. Anh Tư và cả tiểu đội du kích đứng quanh, mắt ai cũng đỏ hoe.

- Em làm tốt lắm, Lợi ơi… – Anh Tư nói, giọng nghẹn lại.

Lợi mỉm cười yếu ớt. Trên ngực cậu là chiếc khăn quàng đỏ đã thấm máu khô cứng – minh chứng cho lòng dũng cảm của một đội viên thiếu niên.

5. Danh hiệu Người liên lạc giữa Đồi Gạo

Sau chiến dịch, Lợi được tặng danh hiệu:

“Người liên lạc dũng cảm giữa Đồi Gạo”

Câu chuyện của Lợi trở thành niềm tự hào cho bao thế hệ thiếu nhi địa phương. Nhiều năm sau chiến tranh, khi Đồi Gạo xanh mướt trở lại, người dân vẫn kể về cậu bé nhỏ bé mà gan dạ, dám lấy sinh mạng mình đổi lấy sự bình yên cho cả đơn vị.

Trong những dịp tổng kết Đội, tên của Lợi luôn được nhắc đến như một tấm gương sáng:

Dũng cảm – Trung thành – Trách nhiệm – Vì tập thể quên mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn