Người Liên Lạc Giữa Rừng Sâu
Ông Phan Châu Thanh là một trong những thanh niên lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia khi tuổi đời còn rất trẻ. Lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa bước qua chiến tranh, ông mang theo tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ và ý chí của người lính sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào Tổ quốc cần. Những năm tháng công tác tại chiến trường Bu-xát (Pursat), cuộc sống của bộ đội và lực lượng phục vụ chiến đấu vô cùng gian khổ. Rừng sâu, thiếu thốn thuốc men, lương thực khan hiếm và hiểm nguy luôn rình rập bởi tàn quân Pol Pot. Trong đơn vị, Phan Châu Thanh được giao làm nhiệm vụ liên lạc. Công việc của anh là mang công văn, mệnh lệnh và thông tin giữa các chốt đóng quân nằm cách xa nhau trong rừng. Đây là nhiệm vụ âm thầm nhưng cực kỳ quan trọng, bởi chỉ cần thông tin chậm trễ, kế hoạch của đơn vị có thể bị ảnh hưởng. Có những ngày anh phải đi bộ hàng chục cây số xuyên rừng chỉ để chuyển một bức điện khẩn. Đường đi không chỉ hiểm trở mà còn đầy nguy cơ từ bom mìn sót lại và những toán phục kích bất ngờ. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1984. Hôm đó, đơn vị phía trước cần gấp thuốc men vì nhiều chiến sĩ bị sốt rét nặng. Tuy nhiên, tuyến đường vận chuyển chính bị địch quấy phá nên việc tiếp tế gặp khó khăn. Nhận nhiệm vụ mang thuốc và công văn đến chốt tiền phương, Phan Châu Thanh lập tức lên đường cùng một đồng đội. Giữa trưa nắng gắt, khi băng qua một đoạn rừng khô, cả hai bất ngờ phát hiện khói bốc lên dữ dội do cháy rừng lan nhanh theo gió. Con đường quay lại đã bị lửa chắn ngang, trong khi phía trước vẫn còn khá xa mới tới điểm đóng quân. Trong tình thế nguy hiểm, anh Thanh quyết định dùng áo thấm nước từ bi đông rồi che mặt, dẫn đồng đội men theo một con suối cạn để tránh lửa. Hai người vừa chạy vừa ôm chặt túi thuốc men và công văn vì biết đó là thứ đồng đội phía trước đang chờ từng giờ. Sau nhiều giờ vật lộn giữa khói nóng và sức nóng hầm hập của rừng cháy, anh đã đưa được thuốc đến nơi an toàn. Nhờ số thuốc ấy, nhiều chiến sĩ bị sốt rét đã kịp thời được cứu chữa. Nhắc lại chuyện cũ, ông Phan Châu Thanh chỉ nhẹ nhàng nói:
“Hồi đó anh em sống dựa vào nhau. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ và mọi người bình an là mừng rồi”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những tháng ngày “hoa lửa” nơi Bu-xát vẫn còn nguyên trong tâm trí người cựu chiến binh năm nào. Điều đẹp nhất ở ông không chỉ là sự dũng cảm giữa hiểm nguy, mà còn là tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu nặng. Câu chuyện về người liên lạc giữa rừng sâu ấy là minh chứng rằng trong chiến tranh, có những con người âm thầm đi qua bom đạn không phải để tìm kiếm vinh quang, mà để giữ cho niềm tin, sự sống và tình đồng chí luôn được nối liền giữa những năm tháng gian lao nhất.



