NGƯỜI LIÊN LẠC GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Ký ức về những chuyến đi một mình xuyên rừng sâu, mang theo mệnh lệnh trong điều kiện nguy hiểm và tuyệt mật.
Những người liên lạc ở Trường Sơn không có vũ khí mạnh.
Không có xe.
Không có đội hình đông.
Họ chỉ có đôi chân và trí nhớ.
Bác Nguyễn Văn Thắng là một trong những người như thế.
Mỗi ngày, bác nhận nhiệm vụ rồi lập tức lên đường.
Không có nhiều thời gian chuẩn bị.
Chỉ có một mảnh giấy nhỏ được giấu kỹ trong người.
Rừng Trường Sơn lúc nào cũng rộng và khó đoán.
Đường đi không rõ ràng.
Có khi phải tự mở lối bằng dao rừng.
Có khi phải bò qua những đoạn đất trơn.
Mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nguy hiểm.
Nhưng mệnh lệnh phải được giao đúng thời gian.
Một lần, bác Thắng phải mang tài liệu khẩn qua một khu vực vừa có dấu hiệu đánh phá.
Không có đường vòng rõ ràng.
Chỉ có lối mòn rất nhỏ xuyên qua rừng.
Bác đi rất chậm.
Mắt luôn quan sát xung quanh.
Tai luôn lắng nghe mọi tiếng động.
Có lúc phải nằm im giữa rừng khi nghe tiếng máy bay xa.
Thời gian trôi rất chậm.
Nhưng bác không được phép chậm.
Vì phía trước là cả một hệ thống đang chờ mệnh lệnh.
Sau nhiều giờ, bác đến được điểm giao an toàn.
Tài liệu được chuyển đi đúng người.
Không sai lệch.
Không chậm trễ.
Lúc ấy, bác mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng hành trình phía sau vẫn còn dài.
Bác từng nói:
“Người liên lạc không được phép sai đường, vì sai một bước có thể ảnh hưởng cả một đơn vị.”


