Cựu Thanh niên xung phong

Người Liên Lạc Nhỏ Tuổi

Câu chuyện kể về ký ức của bà Trần Thị Hòa khi còn là một thiếu nữ làm nhiệm vụ giao liên, dẫn đường và chuyển thư cho bộ đội trong thời chiến. Dù tuổi còn nhỏ, bà đã dũng cảm vượt qua nhiều hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ, góp phần nhỏ bé vào những năm tháng “một thời hoa lửa”.

Lai Châu10/03/2026Giàng Thị Thắm (Trường mầm non Trung Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, bà Trần Thị Hòa khi ấy mới 16 tuổi. Quê bà ở gần một khu rừng nơi bộ đội thường đi qua để hành quân. Thấy các chiến sĩ ngày đêm chiến đấu gian khổ, bà tình nguyện tham gia làm giao liên cho đơn vị.

Công việc của bà là dẫn đường qua các lối mòn trong rừng và chuyển những bức thư, mệnh lệnh giữa các đơn vị. Vì còn nhỏ tuổi và quen thuộc địa hình, bà thường dễ dàng đi qua những con đường mà địch ít chú ý.

Có những đêm tối trời, bà phải một mình đi xuyên rừng để đưa thư kịp thời cho bộ đội. Tiếng côn trùng râm ran, gió thổi qua tán lá khiến khu rừng càng thêm tĩnh lặng.

Một lần, trên đường làm nhiệm vụ, bà nghe thấy tiếng máy bay địch bay rất thấp. Biết có thể bị phát hiện, bà nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp dưới một bụi cây rậm rạp, ôm chặt túi thư trong lòng.

Sau khi máy bay bay xa, bà lại tiếp tục lên đường. Dù mệt và sợ, bà vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Khi trao được bức thư cho đơn vị bộ đội, người chỉ huy đã khen bà rất dũng cảm. Một chiến sĩ còn nói vui:

“Cô giao liên nhỏ mà gan dạ như một chiến sĩ thực thụ.”

Những lời động viên ấy khiến bà Hòa càng thêm tự hào và quyết tâm.

Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, bà vẫn nhớ rõ những con đường rừng và những đêm làm giao liên năm ấy. Bà thường nói:

“Chúng tôi khi đó chỉ nghĩ đơn giản rằng mình phải góp một phần nhỏ để đất nước sớm có hòa bình.”

Câu chuyện về người giao liên nhỏ tuổi là một ký ức đẹp của “một thời hoa lửa”, thể hiện tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước của những con người bình dị trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn