Người liên lạc qua con suối nhỏ
Ở một bản vùng trung du, có cậu bé tên Tâm, mới mười ba tuổi nhưng đã quen với việc “đi rừng như đi chợ”. Cha Tâm tham gia du kích, mẹ làm giao liên.
Mỗi khi có tài liệu quan trọng, mẹ lại buộc gói nhỏ vào ống tre, dặn:
“Con mang sang bên kia suối, đưa cho chú Ba. Nhớ, gặp lính thì giả đi bắt cá.”
Một chiều mưa, suối dâng cao, nước đục ngầu. Tâm đứng nhìn hồi lâu rồi vẫn lội xuống. Giữa dòng nước xiết, cậu ôm chặt ống tre vào ngực.
Đến bờ bên kia, người ướt sũng, run lẩy bẩy, nhưng Tâm vẫn cười:
“Con giao xong rồi ạ.”
Sau này, khi lớn lên, Tâm không còn nhớ hết những lần mình qua suối. Nhưng người ta nói, có những con đường dẫn tới tự do bắt đầu từ những bước chân nhỏ như thế.



