Cựu chiến binh

NGƯỜI LIÊN LẠC THÔN BẺ CHỎI VÀ CON ĐƯỜNG RỪNG KHÔNG DẤU CHÂN

NGƯỜI LIÊN LẠC THÔN BẺ CHỎI VÀ CON ĐƯỜNG RỪNG KHÔNG DẤU CHÂN

Lào Cai08/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LIÊN LẠC THÔN BẺ CHỎI VÀ CON ĐƯỜNG RỪNG KHÔNG DẤU CHÂN

Tôi là Triệu Văn Mạnh, sinh năm 1959, người thôn Bẻ Chỏi, xã Lâm Thượng.

Trong những năm tháng quân ngũ, tôi không phải là người trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu nhiều như một số đồng đội khác. Nhiệm vụ của tôi là liên lạc - một công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng thực ra lại vô cùng nguy hiểm.

Có những đêm tôi đi một mình giữa rừng sâu, không ánh đèn, không tiếng người, chỉ có tiếng gió rít qua tán cây. Và có một chuyến đi mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tim tôi vẫn đập nhanh như ngày hôm đó - chuyến đi trên con đường rừng không dấu chân.

Tuổi thơ nơi thôn Bẻ Chỏi

Thôn Bẻ Chỏi quê tôi nằm sâu trong thung lũng, ba phía là núi, một phía là con suối nhỏ.

Tuổi thơ của tôi gắn với rừng.

Tôi theo cha đi săn, đi lấy củi, đi đặt bẫy. Những lối mòn trong rừng, những khe đá, những con suối - tôi thuộc gần như từng đoạn.

Có lẽ vì vậy mà khi nhập ngũ, tôi được phân công làm liên lạc.

Cán bộ đơn vị nói: “Mạnh quen rừng, chạy nhanh, chịu khó - làm liên lạc là hợp nhất.”

Lúc đó tôi chưa hiểu hết sự nguy hiểm của công việc này.

Chỉ biết rằng:
Một mệnh lệnh đến chậm có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.

Những ngày đầu làm liên lạc

Công việc của tôi là mang mệnh lệnh từ chỉ huy đến các chốt khác nhau.

Có khi đi ban ngày, nhưng phần lớn là đi ban đêm.

Ban đêm trong rừng rất khác ban ngày.

Không có ánh trăng, rừng tối như mực.

Có lúc tôi phải lần theo thân cây, lần theo tiếng nước chảy để tìm đường.

Mỗi lần đi, tôi đều tự nhủ:

“Không được sai đường, không được chậm trễ.”

Nhiệm vụ đặc biệt

Một buổi chiều cuối năm 1979, đơn vị chúng tôi nhận được tin tình hình trở nên rất căng thẳng.

Địch có dấu hiệu tập trung lực lượng.

Đại đội trưởng gọi tôi đến.

Ông đưa cho tôi một mảnh giấy nhỏ, gấp rất cẩn thận.

Giọng ông trầm xuống: “Phải mang mệnh lệnh này đến chốt phía sau núi trước nửa đêm.”

Tôi hỏi: “Bao xa, thưa thủ trưởng?”

Ông đáp: “Khoảng hơn mười cây số… đường rừng.”

Nghe vậy, tôi biết đây là nhiệm vụ không dễ.

Con đường rừng không dấu chân

Tôi xuất phát khi trời vừa tối.

Ba lô gọn nhẹ, súng đeo bên vai.

Con đường tôi chọn không phải là lối mòn quen thuộc.

Đó là con đường ít người đi - con đường không dấu chân, để tránh bị phát hiện.

Rừng đêm yên tĩnh đến đáng sợ.

Chỉ có tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua lá cây.

Tôi đi nhanh, nhưng vẫn phải cẩn thận.

Mỗi bước chân đều phải tính toán.

Khoảnh khắc nguy hiểm

Khi đi được gần nửa đường, tôi nghe thấy tiếng động phía trước.

Tôi lập tức nằm sát xuống đất.

Tim đập mạnh.

Qua khe lá, tôi nhìn thấy vài bóng người di chuyển.

Không phải người của ta.

Tôi nín thở.

Không dám cử động.

Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một ý nghĩ:

“Nếu bị phát hiện, mệnh lệnh này sẽ không đến được nơi cần đến.”

Tôi nằm im gần mười phút.

Thời gian trôi chậm đến mức tưởng như ngừng lại.

Khi những bóng người kia đi xa, tôi mới dám bò dậy.

Tôi không đi theo lối cũ nữa.

Thay vào đó, tôi men theo một khe suối nhỏ.

Nước lạnh buốt, nhưng đó là con đường an toàn nhất.

Đêm dài nhất

Đường rừng ban đêm dài hơn ban ngày rất nhiều.

Có lúc tôi trượt chân, ngã xuống bùn.

Có lúc vấp vào rễ cây, suýt rơi xuống dốc.

Nhưng tôi không dừng lại.

Tôi nhớ đến lời đại đội trưởng:

“Phải đến trước nửa đêm.”

Mỗi lần mệt, tôi lại nghĩ đến quê nhà - thôn Bẻ Chỏi với những mái nhà nhỏ, với cha mẹ đang mong tin con.

Ý nghĩ đó khiến tôi tiếp tục bước.

Khi mệnh lệnh được trao

Khoảng gần nửa đêm, tôi nhìn thấy ánh đèn mờ phía trước.

Đó là chốt cần đến.

Tôi thở phào.

Khi vào đến nơi, tôi đưa mảnh giấy cho chỉ huy chốt.

Ông mở ra đọc.

Khuôn mặt ông lập tức thay đổi.

Ông quay sang nói với các chiến sĩ: “Chuẩn bị di chuyển ngay!”

Sau này tôi mới biết:
Mệnh lệnh đó giúp đơn vị kịp thời thay đổi vị trí, tránh được một đợt pháo kích lớn.

Nếu chậm chỉ vài phút, hậu quả có thể rất nặng nề.

Trở về trong bình minh

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi được lệnh nghỉ lại một lúc.

Khi trời gần sáng, tôi quay trở về đơn vị.

Ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu qua tán rừng.

Tôi dừng lại bên một gốc cây, thở thật sâu.

Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy niềm tự hào của một người lính rõ rệt đến vậy.

Không phải vì lập chiến công lớn.

Mà vì đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Những năm tháng sau này

Sau này, tôi còn nhiều lần làm nhiệm vụ liên lạc.

Có chuyến đi dễ dàng.

Có chuyến đi đầy nguy hiểm.

Nhưng chuyến đi trên con đường rừng không dấu chân đêm hôm ấy - là chuyến đi mà tôi nhớ mãi.

Nó dạy tôi một điều:

Trong chiến tranh, không có nhiệm vụ nào là nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn