NGƯỜI LIÊN LẠC TRẺ TUỔI
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, những chiến sĩ liên lạc luôn âm thầm vượt qua hiểm nguy để đưa tin và bảo đảm mệnh lệnh thông suốt. Với bác Trần Văn Minh, hình ảnh người liên lạc trẻ tuổi năm xưa là ký ức xúc động về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm trong thời hoa lửa.
Những năm chiến đấu ở chiến trường miền Nam, bác Trần Văn Minh có dịp công tác cùng nhiều chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi. Công việc của họ tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, bởi mọi thông tin, mệnh lệnh giữa các đơn vị đều phải được chuyển đi kịp thời trong điều kiện chiến tranh đầy hiểm nguy.
Bác Minh nhớ nhất một chiến sĩ liên lạc tên Thành, quê ở miền Trung, khi ấy mới ngoài mười tám tuổi. Dáng người nhỏ bé nhưng Thành rất nhanh nhẹn và gan dạ. Dù đường rừng hiểm trở hay trời mưa bom bão đạn, cậu vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao đúng thời gian quy định.
Có lần đơn vị của bác đang đóng quân gần khu vực trọng điểm thì nhận được lệnh khẩn cần chuyển tới đơn vị phía trước. Đêm ấy mưa lớn, đường rừng trơn trượt và máy bay địch liên tục quần thảo trên đầu. Thế nhưng Thành vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ mang công văn vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Trước lúc lên đường, cậu chỉ cười rồi nói: “Các anh cứ yên tâm, em sẽ quay về sớm.”
Suốt đêm hôm đó, mọi người trong đơn vị đều thấp thỏm chờ tin. Gần sáng, giữa lúc cơn mưa vẫn chưa dứt, Thành quay trở về trong bộ quần áo ướt sũng và đôi chân lấm đầy bùn đất. Cậu báo đã chuyển công văn an toàn rồi ngồi phịch xuống bên bếp lửa thở dốc. Nhìn người chiến sĩ trẻ tuổi năm ấy, bác Minh và đồng đội vừa thương vừa khâm phục tinh thần dũng cảm của lớp thanh niên thời chiến.
Sau này, chiến tranh kết thúc, mỗi lần nhắc lại ký ức quân ngũ, bác Trần Văn Minh vẫn không quên hình ảnh người liên lạc trẻ tuổi giữa rừng đêm năm ấy. Với bác, đó là biểu tượng đẹp của lòng quả cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính trong thời hoa lửa hào hùng.



