NGƯỜI LIÊN LẠC TRẺ TUỔI
Anh Cà Văn Tú tham gia cách mạng khi mới ngoài mười sáu tuổi, cái tuổi mà nhiều người còn chưa rời xa nương rẫy. Nhưng với anh, những con đường rừng đã trở thành “mặt trận” từ rất sớm. Công việc của anh là làm liên lạc, mang tin tức giữa các cơ sở, băng qua những vùng có địch kiểm soát.
Anh không mang theo giấy tờ, mọi thông tin đều được ghi nhớ trong đầu. Những con đường anh đi không có dấu mốc rõ ràng, chỉ là những lối mòn giữa rừng, lúc ẩn lúc hiện. Có những chuyến đi kéo dài cả ngày, thậm chí qua đêm, chỉ để chuyển một thông tin ngắn nhưng vô cùng quan trọng.
Một lần, khi đang trên đường làm nhiệm vụ, anh bị một toán lính chặn lại. Chúng nghi ngờ và tra hỏi. Anh bình tĩnh trả lời rằng mình đi tìm trâu lạc. Nhờ sự nhanh trí, anh thoát được sự kiểm tra. Nhưng thay vì quay về, anh tiếp tục hành trình, vì anh hiểu tin tức mình mang theo không thể chậm trễ.
Có những đêm, anh đi một mình giữa rừng sâu, chỉ có tiếng côn trùng và gió núi. Nỗi sợ luôn hiện hữu, nhưng anh chưa từng dừng lại. Với anh, mỗi chuyến đi không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm với đồng đội phía trước.
Tuổi trẻ của anh không có những ngày bình yên, nhưng chính những bước chân lặng lẽ ấy đã góp phần giữ cho mạch liên lạc của cách mạng không bao giờ bị đứt đoạn.



