Cựu chiến binh

Người Liên Lạc Trên Dòng Sông Thạch Hãn

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Thuỳ Linh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lê Văn Bình, sinh ngày 03 tháng 11 năm 1948, quê quán xã Triệu Thuận, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, là một trong những người lính từng trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Quảng Trị ác liệt năm 1972.

Ông Bình nhập ngũ năm 1967 khi vừa tròn mười chín tuổi. Khi ấy, quê hương Quảng Trị của ông ngày đêm chìm trong bom đạn. Chứng kiến cảnh làng xóm bị tàn phá, nhiều người dân và đồng đội ngã xuống, ông đã quyết tâm lên đường chiến đấu để bảo vệ quê hương.

Sau thời gian huấn luyện, ông được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ liên lạc tại mặt trận Thành cổ Quảng Trị. Công việc của ông là chuyển công văn, thư từ và mệnh lệnh giữa các đơn vị trong điều kiện chiến đấu vô cùng nguy hiểm.

Ông kể rằng mùa hè đỏ lửa năm 1972 là quãng thời gian khốc liệt nhất mà ông từng trải qua. Bom pháo của địch dội xuống Thành cổ gần như suốt ngày đêm. Mặt đất rung chuyển, cây cối cháy đen, dòng sông Thạch Hãn đỏ ngầu phù sa và khói lửa chiến tranh.

Nhiều lần, ông Bình phải bơi qua sông vào ban đêm để đưa tài liệu cho đơn vị bên kia bờ. Có hôm vừa xuống nước thì pháo sáng địch bắn rực cả bầu trời. Ông và đồng đội phải ngụp lặn dưới dòng nước lạnh hàng giờ để tránh bị phát hiện.

Kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là vào một đêm tháng 9 năm 1972. Hôm ấy, ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp mang bản đồ tác chiến sang đơn vị bạn. Khi chiếc thuyền nhỏ vừa ra giữa dòng Thạch Hãn thì pháo địch bất ngờ bắn tới. Sóng nước tung trắng xóa, chiếc thuyền bị lật.

Giữa đêm tối, ông ôm chặt túi tài liệu vào ngực rồi cố gắng bơi vào bờ. Một người đồng đội đi cùng đã bị thương nặng bởi mảnh pháo. Dù kiệt sức, ông vẫn kéo đồng đội theo dòng nước suốt gần một cây số mới đến được vị trí trú ẩn.

Ông xúc động kể lại:
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ, dù hy sinh cũng phải giữ được tài liệu và cứu bằng được đồng đội. Trong chiến tranh, tình đồng chí thiêng liêng lắm.”

Sau hơn hai tháng điều trị, người đồng đội ấy may mắn sống sót. Đến nay, hai ông vẫn thường xuyên thăm hỏi nhau như anh em ruột thịt.

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Bình trở về quê hương với nhiều vết thương chiến tranh còn in trên cơ thể. Nhưng điều khiến ông day dứt nhất là nhiều đồng đội mãi mãi nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn.

Mỗi dịp tháng Bảy tri ân, ông lại cùng gia đình đến thắp hương tại Thành cổ Quảng Trị để tưởng nhớ những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Ông thường căn dặn thế hệ trẻ:
“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình phải biết quý trọng lịch sử, biết yêu Tổ quốc và sống có trách nhiệm với quê hương đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn