Người liên lạc trên đường núi
Người liên lạc trên đường núi
Phạm Văn Lợi quê ở Quảng Nam. Khi còn rất trẻ, anh được giao nhiệm vụ làm giao liên trên một tuyến đường núi.
Công việc tưởng đơn giản nhưng đòi hỏi người lính phải thuộc từng con dốc, khe suối và lối mòn.
Lợi thường xuất phát lúc trời tối, mang theo tài liệu và thuốc men cho các đơn vị.
Có lần mưa lớn kéo dài, đường núi bị chia cắt. Một nhóm cán bộ đang chờ tin ở phía bên kia.
Lợi quyết định đi tiếp.
Anh men theo con suối, vượt qua những đoạn đường trơn trượt và đưa tài liệu đến nơi an toàn.
Khi trở về, đôi dép đã rách, quần áo lấm đầy bùn đất.
Đồng đội hỏi anh có sợ không.
Lợi đáp: “Có chứ. Nhưng người đang chờ mình còn sốt ruột hơn.”
Sau chiến tranh, tuyến đường cũ trở thành con đường dân sinh.
Mỗi khi đi qua, những đồng đội cũ vẫn nhớ người giao liên trẻ tuổi từng nhiều lần vượt núi trong đêm.
Chiến công của anh không chỉ nằm ở những nhiệm vụ đã hoàn thành, mà còn ở sự kiên trì âm thầm góp phần nối liền những nơi mà chiến tranh từng chia cắt.


