NGƯỜI LIÊN LẠC VÀ DẤU CHÂN KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SAI LỆCH
Ký ức về một hành trình buộc phải ghi nhớ chính xác từng dấu chân, từng lối rẽ, nơi sai một bước có thể dẫn đến mất phương hướng hoàn toàn.
Ở Trường Sơn, có những con đường không được vẽ trên bản đồ.
Chỉ có thể ghi nhớ bằng mắt và bằng chân.
Bác Nguyễn Văn Thắng từng được giao một nhiệm vụ liên lạc qua khu vực rừng già có nhiều lối mòn chồng chéo.
Nơi đó không có dấu hiệu rõ ràng.
Không có biển chỉ đường.
Chỉ có những dấu vết cũ và mới đan xen nhau.
Nếu không quen, rất dễ đi nhầm hướng.
Trước khi đi, bác được dặn rất kỹ:
“Phải nhớ đúng ba điểm mốc. Sai một điểm là lạc.”
Bác ghi nhớ trong đầu.
Không ghi giấy.
Vì mọi thứ phải giữ tuyệt mật.
Bác bắt đầu hành trình từ sáng sớm.
Mỗi bước đi đều phải quan sát kỹ.
Một gốc cây bị đánh dấu nhỏ.
Một đoạn đất có dấu vết chân cũ.
Một tảng đá nằm lệch hướng.
Tất cả đều là tín hiệu.
Nhưng cũng có thể là dấu giả.
Điều đó khiến hành trình luôn căng thẳng.
Bác phải liên tục so sánh ký ức với thực tế.
Có lúc phải dừng lại rất lâu để xác nhận hướng đi.
Không được vội.
Vì sai một lần là có thể mất cả ngày để quay lại.
Giữa rừng già, thời gian và phương hướng trở thành hai thứ mong manh nhất.
Có lúc bác tưởng mình đã đi sai.
Nhưng sau khi kiểm tra kỹ, lại nhận ra vẫn đúng tuyến.
Cảm giác ấy vừa nhẹ nhõm, vừa áp lực.
Sau nhiều giờ di chuyển, bác đến được điểm liên lạc an toàn.
Tài liệu được chuyển đúng người.
Không sai lệch.
Không chậm trễ.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, bác ngồi xuống bên gốc cây.
Không mệt đến mức gục ngã.
Nhưng đủ để hiểu rằng mỗi bước chân trong rừng đều mang theo trách nhiệm rất lớn.
Sau này, bác Thắng thường nói:
“Trong rừng Trường Sơn, không có bước chân nào là nhỏ. Mỗi bước đều có thể quyết định một con đường.”



