NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮ NỤ CƯỜI
NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮ NỤ CƯỜI
Mùa khô năm 1972, chiến trường Nam Bộ nắng cháy, bụi đỏ bám kín từng tán rừng. Trong một đơn vị thông tin nhỏ ở vùng ven sông Vàm Cỏ có một chiến sĩ trẻ tên Minh, quê Tuyên Quang. Minh nổi tiếng hiền lành, ít nói nhưng lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi, dù bom đạn ngút trời.
Công việc của Minh là kéo dây, dựng cột, sửa chữa đường dây thông tin – mạch máu kết nối giữa các đơn vị chủ lực. Mỗi khi đường dây bị đứt vì bom phá, Minh luôn là người đầu tiên xung phong đi sửa.
Có lần đồng đội trêu:
“Minh ơi, bom nổ ngay cạnh mà chú vẫn cười được à?”
Minh chỉ xoa đầu mấy anh rồi nói:
“Cười cho đỡ sợ thôi anh ạ. Mình sợ thì việc ai làm?”
Một nhiệm vụ đặc biệt
Ngày 14/4/1972, trước khi mở trận đánh lớn, đơn vị nhận lệnh phải bảo đảm thông tin liên lạc 24/24. Đêm đó trời không trăng, không sao, chỉ có tiếng máy bay địch gầm rú và ánh pháo sáng quét ngang cánh rừng.
Khoảng gần 1 giờ sáng, mạch liên lạc bất ngờ bị đứt. Tín hiệu báo động vang lên liên tục. Nếu không khôi phục kịp, cuộc tấn công sẽ gặp nguy hiểm.
Minh lập tức khoác ba lô, ôm cuộn dây mới và lao vào tuyến rừng vừa bị bom cày xới. Đất còn nóng, cây gãy đổ chắn lối, nhưng Minh vẫn bình tĩnh lần theo đường dây. Anh vừa đi vừa nói một mình:
“Ráng lên Minh ơi, để mai còn viết thư về cho mẹ.”
Khi đến đoạn đứt, Minh nhanh chóng nối dây. Bàn tay anh run lên vì sức ép của bom vừa nổ nhưng vẫn làm việc chính xác. Sóng liên lạc được nối lại – suôn sẻ chỉ vài giây trước khi phát lệnh tấn công.
Đúng lúc Minh quay trở lại, một loạt pháo bắn thẳng từ đồn địch. Tiếng nổ rền vang, ánh lửa hất tung cả thân cây. Đồng đội chạy đến thì thấy Minh đang nằm bên bờ rạch, cuộn dây ôm sát trong tay.
Điều khiến ai cũng nghẹn ngào là… Minh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, như thể anh vừa hoàn thành xong việc mà anh tự hào nhất trên đời.
Cuộc tấn công sáng hôm ấy thắng lớn. Cấp chỉ huy ghi nhận:
“Chiến sĩ Minh đã hy sinh anh dũng khi bảo vệ mạch liên lạc trong tình huống nguy cấp nhất. Sự bình thản và nụ cười của đồng chí đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị.”
Nụ cười còn mãi
Sau ngày hòa bình, đồng đội mang bức ảnh Minh gửi về quê cho mẹ anh. Bà ôm di ảnh, bàn tay run run, nhưng đôi mắt lại sáng lên tự hào:
“Nó đi đánh giặc mà lúc nào cũng cười. Ở nhà nó cũng thế… Cười mà làm việc, cười mà sống cho tử tế.”
Ngày nay, tại bìa rừng nơi Minh ngã xuống, đơn vị đã dựng một tấm bia nhỏ. Những người lính trẻ đi qua đều dừng lại, đặt tay lên tấm bia và nói:
“Chúng em tiếp bước anh, người liệt sĩ giữ nụ cười.”


