Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮ TRỌN LỜI THỀ TRÊN ĐỒI DỪA

Đà Nẵng04/12/2025Đoàn Văn Minh (Chi đoàn Công an xã Tiên Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮ TRỌN LỜI THỀ TRÊN ĐỒI DỪA

Ở thôn Tiên An yên bình, nơi những mái nhà nép mình bên triền núi và làn khói lam chiều vắt ngang mỗi buổi hoàng hôn, có một cái tên mà hễ được nhắc đến, ai cũng khựng lại một chút, để tỏ lòng kính phục: liệt sĩ Trần Công Bình. Anh hy sinh năm 1971, khi tuổi đời mới vừa tròn 20. Trong ngôi nhà nhỏ nằm bên con đường làng, gia đình anh vẫn gìn giữ một kỷ vật đặc biệt – chiếc nón lá cũ đã sờn mép, vật mà đồng đội đã tìm thấy cạnh nơi anh ngã xuống sau trận đánh hôm ấy. Tuổi trẻ của người chiến sĩ ấy Bình sinh ra trong những năm tháng quê hương chìm trong bom đạn. Mẹ kể anh là đứa con trai hiền lành, ít nói, nhưng ánh mắt luôn có vẻ cương nghị hơn tuổi. Mười sáu tuổi, anh đã cùng cha đi gánh gạo, chuyển thư cho cán bộ xã. Đến năm mười tám tuổi, khi nhận giấy báo nhập ngũ, anh đã đứng giữa sân nhà, nắm tay mẹ và nói: “Con đi, để giữ cho xóm mình đừng cháy thêm nữa.” Lời thề ấy – đơn giản mà mãnh liệt – đã theo Bình suốt chặng đường làm chiến sĩ.

Đồi Dừa – nơi bắt đầu câu chuyện Năm 1971, chiến sự ở Tiên Phước trở nên ác liệt. Trên đồi Dừa, bộ đội ta đặt một trạm y tế bí mật để cứu chữa thương binh. Bình được giao nhiệm vụ dẫn đường và cảnh giới cho khu vực này, bởi anh thông thuộc từng lối mòn, từng bụi sim, bụi mua nơi chân núi. Buổi chiều định mệnh hôm ấy, trời âm u, sương xuống sớm. Những vạt mây xám xà thấp, che gần hết ánh mặt trời. Từ xa, tiếng trực thăng của địch quần thảo liên tục, báo hiệu một đêm chẳng lành. Đồng đội kể lại rằng Bình chỉ nhìn lên trời một lúc lâu, rồi siết chặt khẩu súng, gương mặt trầm lặng như đã đoán trước được điều sẽ đến.

Khoảnh khắc đối đầu Khi bóng tối bắt đầu phủ lên đồi Dừa, địch mở cuộc càn lớn. Chúng bao vây nhiều hướng, trong đó lối lên trạm y tế là nơi nguy hiểm nhất. Bình nhận nhiệm vụ bắn tín hiệu báo động, để đơn vị kịp sơ tán thương binh. Tiếng súng hiệu bật lên xé màn sương. Trong khi mọi người nhanh chóng di chuyển thương binh, Bình dừng lại, chọn vị trí cao trên gò đất, dùng chính thân mình để giữ chân địch.

Một mình anh đối đầu với cả một tiểu đội. Anh bắn từng loạt đạn ngắn, chính xác, khiến bước tiến của địch bị chững lại. Nhưng lực lượng quá chênh lệch. Đạn trên người Bình nhanh chóng cạn dần. Lúc chỉ còn lại một quả lựu đạn cuối cùng, anh bật nắp, gài sẵn để chặn hướng địch tiến lên. Chính vào lúc ấy, một viên đạn bay tới, trúng anh. Bình ngã xuống bên gốc dừa già, nhưng bàn tay anh vẫn siết lấy sợi dây nổ, mắt hướng về phía con đường dẫn đến trạm y tế – như thể vẫn canh chừng cho đồng đội. Lời nói cuối cùng Người lính duy nhất kịp chạy trở lại kéo Bình đi kể rằng: “Nó nằm đó, thở gấp… miệng còn mấp máy: ‘Đừng để tụi hắn thấy thương binh…’.” Đó là lời cuối cùng của một chàng trai 20 tuổi – nhưng là lời của một chiến sĩ trưởng thành trong lửa đạn, luôn đặt an toàn của đồng bào và đồng đội lên trên cả sinh mạng mình. Nhờ sự hy sinh ấy, 11 thương binh ở trạm y tế đêm đó được đưa đến nơi an toàn. Ngọn đồi vẫn nhớ Mộ anh được đặt trên chính đỉnh đồi Dừa, nơi gió thổi quanh năm và tiếng lá dừa xào xạc như lời kể chuyện không dứt.

Người dân Tiên An tin rằng mỗi khi gió lặng đi đột ngột, đó là lúc anh Bình đang “nghe” lời ai đó đến viếng. Ông trưởng thôn bảo: “Ngày nhập ngũ, nó thề sẽ bảo vệ xóm làng. Và nó giữ trọn lời thề đó.” Có lẽ vì thế mà mỗi buổi chiều, khi mặt trời đỏ rực rọi xuống đồi, ai đi qua cũng cảm thấy như có bóng dáng một người lính trẻ vẫn đang đứng gác – lặng lẽ, kiên cường, bất tử cùng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮ TRỌN LỜI THỀ TRÊN ĐỒI DỪA | Câu chuyện thời hoa lửa