Bài viết

Người liệt sĩ không trở về

Hải Phòng12/01/2026Nguyễn Thị Huyền Trang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Trường, TP. Hải Phòng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày anh khoác ba lô lên đường, mái nhà nhỏ còn chưa kịp sửa lại sau mùa mưa, mẹ già đứng ở ngõ nhìn theo, còn cha lặng lẽ quay đi để giấu giọt nước mắt. Anh chỉ kịp dặn một câu ngắn gọn: “Con đi rồi sẽ về.” Nhưng lời hẹn ấy đã trở thành dang dở.

Anh là một người lính – một trong hàng triệu người con của đất nước đã rời bỏ cuộc sống bình yên để bước vào nơi bom đạn. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, anh cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, bám trụ nơi tuyến lửa, đối mặt với đói rét, bệnh tật và cái chết luôn cận kề. Dù vậy, anh vẫn kiên cường, vẫn tin rằng sự hy sinh của mình sẽ góp phần mang lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Ngày anh ngã xuống, giữa khói lửa chiến trường, không có vòng tay người thân, chỉ có đồng đội siết chặt tay nhau trong đau đớn. Máu anh hòa vào đất, thân xác anh nằm lại nơi chiến địa xa xôi. Anh ra đi khi chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân, chưa kịp báo hiếu cha mẹ, chưa kịp mơ ước cho riêng mình. Nhưng anh đã sống trọn vẹn cho đất nước.

Hôm nay, đất nước hòa bình. Những con đường thênh thang, tiếng cười trẻ thơ, những mùa lúa chín vàng… tất cả đều có phần xương máu của anh và biết bao liệt sĩ khác. Dù tên anh có thể chỉ còn khắc trên bia đá, dù câu chuyện về anh không được kể nhiều trong sách vở, nhưng sự hy sinh ấy không bao giờ bị lãng quên.

Anh đã hóa thân vào non sông, vào từng tấc đất quê hương. Trước anh linh người liệt sĩ, thế hệ hôm nay nguyện sống xứng đáng hơn, yêu nước hơn, và gìn giữ hòa bình bằng tất cả trách nhiệm và lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người liệt sĩ không trở về | Câu chuyện thời hoa lửa