Người liệt sĩ Tiểu đoàn Đặc công 404
Tuổi 20 gửi lại chiến trường… Vũ Huy Bỉnh và đồng đội đã hóa thành bất tử, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những người lính đã lặng lẽ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những ước mơ còn dang dở. Liệt sĩ Vũ Huy Bỉnh là một trong những người như thế.
Sinh năm 1949 tại Hà Tây (nay là Hà Nội), khi vừa nhận được giấy báo nhập học sư phạm – cánh cửa của tương lai rộng mở, ông đã lựa chọn một con đường khác: gác lại giảng đường, viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ, chi viện cho chiến trường miền Nam.
Trong quân ngũ, ông trở thành Trung sĩ, Tiểu đội trưởng thuộc Tiểu đoàn Đặc công 404 – một đơn vị đặc công tinh nhuệ, chuyên thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.
Ngày 5-8-1970, trong trận đánh sân bay Khâm Đức (Phước Sơn, Quảng Nam), ông cùng đồng đội đã chiến đấu kiên cường trước kẻ địch. Trận chiến ác liệt ấy đã cướp đi sinh mạng của 16 chiến sĩ đặc công, trong đó có Vũ Huy Bỉnh. Họ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng và khát vọng độc lập, tự do cho dân tộc.
Gần nửa thế kỷ nằm lại nơi chiến trường xưa, sau hơn 20 năm kiên trì tìm kiếm của gia đình và đồng đội, hài cốt các anh đã được tìm thấy và quy tập về Nghĩa trang liệt sĩ Phước Sơn (Quảng Nam), cùng yên nghỉ trong một ngôi mộ chung – như khi xưa họ đã kề vai sát cánh chiến đấu bên nhau.
Sự hy sinh của những người lính đặc công năm ấy không chỉ là mất mát, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.
Họ đã nằm xuống – để đất nước được đứng lên trong hòa bình.



