NGƯỜI LIỆT SĨ TUỔI MƯỜI TÁM VẪN CHƯA TRỞ VỀ
Trong cuộc đời mỗi con người, có những câu chuyện chỉ cần nghe một lần cũng đủ để khắc sâu trong trái tim mãi mãi. câu chuyện về liệt sĩ Hoàng Ngọc Sinh là một câu chuyện như thế – câu chuyện về một người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Quảng Trị và đến hôm nay vẫn chưa tìm được phần mộ để trở về với quê hương
Liệt sĩ Hoàng Ngọc Sinh sinh năm 1950, trên mảnh đất quê hương xã Hùng An, tỉnh Tuyên Quang giàu truyền thống yêu nước. Bác lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn chiến tranh. Tiếng còi báo động, tiếng máy bay gầm rú và những câu chuyện về đồng bào, chiến sĩ ngoài mặt trận có lẽ đã sớm gieo vào trái tim người thanh niên trẻ lòng yêu nước nồng nàn.
Năm 1969, khi vừa bước qua tuổi mười tám – cái tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những ước mơ, hoài bão và tương lai rộng mở – bác đã gác lại tất cả để lên đường nhập ngũ.
Ngày bác rời quê hương, chắc hẳn trong mắt cha mẹ là những giọt nước mắt lặng thầm, trong lòng người thân là nỗi lo lắng khôn nguôi. Nhưng hơn tất cả là niềm tự hào khi tiễn một người con lên đường vì Tổ quốc.
Bác bước vào chiến trường với balo trên vai, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và cả lời hẹn ngày trở về.
Thế nhưng, lời hẹn ấy đã mãi mãi dang dở.
Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị C1 163 K1, hành quân vào chiến trường miền Nam, nơi lửa đạn ngày đêm cày xới đất trời. Quảng Trị – mảnh đất anh hùng, nơi biết bao người con ưu tú của dân tộc đã nằm xuống – cũng chính là nơi bác đã chiến đấu và hy sinh.
Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, bác Hoàng Ngọc Sinh đã anh dũng hy sinh khi mới chỉ 22 tuổi.
Hai mươi hai tuổi…
Đó lẽ ra là độ tuổi của những ước mơ đang nở rộ, của những dự định còn dang dở, của một cuộc đời vừa bắt đầu. Nhưng bác đã chọn gửi lại tất cả cho non sông, để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc.
Điều nghẹn lòng nhất không chỉ là sự hy sinh của bác, mà còn là một nỗi đau âm ỉ kéo dài suốt hơn nửa thế kỷ. Đến tận hôm nay, gia đình vẫn chưa tìm được phần mộ của bác.
Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã yên bình, những người đồng đội năm xưa có người đã trở về, có người đã được yên nghỉ trong lòng đất mẹ. Nhưng bác vẫn nằm lại đâu đó trên chiến trường Quảng Trị, giữa mênh mông đất đỏ, cỏ cây và gió.
Có lẽ suốt bao năm qua, gia đình vẫn đau đáu một niềm mong:
Một ngày nào đó, bác sẽ trở về.
Trở về trong vòng tay của quê hương.
Trở về trong nén nhang ấm áp của người thân.
Trở về trong một nấm mộ có tên để con cháu được quỳ xuống gọi hai tiếng thân thương: liệt sĩ Hoàng Ngọc Sinh. Có lẽ nỗi đau lớn nhất của chiến tranh không chỉ là sự mất mát, mà còn là sự chờ đợi không có hồi kết của những người ở lại.
Đó là người mẹ cả đời ngóng con mà không biết con nằm ở đâu.
Đó là người cha mang nỗi nhớ xuống tận cuối đời.
Đó là gia đình, con cháu luôn đau đáu câu hỏi: “Bác đang nằm nơi nào giữa đất trời Quảng Trị?”Nhưng dù phần mộ chưa tìm thấy, bác chưa bao giờ mất đi.
Bác vẫn còn đó trong tấm bằng “Tổ quốc ghi công”, trong những dòng chữ đã ngả màu thời gian, trong ký ức của gia đình, và hơn hết là trong trái tim của những thế hệ hôm nay.



