Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH

Năm 1987, sau khi sức khỏe dần hồi phục, chú trở về quê hương Phú Tân. Cuộc sống lúc ấy rất khó khăn: nhà cửa nghèo, ruộng vườn bỏ hoang, mọi thứ đều phải làm lại từ đầu. Nhưng với nghị lực của một người từng bước ra từ chiến trường, chú không nản lòng. Chú dựng lại căn nhà nhỏ, chăm chỉ làm ruộng, rồi lập gia đình, nuôi dạy con cái nên người. Dù cuộc sống bây giờ đã ổn định, những vết sẹo chiến tranh vẫn còn trên người chú, như minh chứng cho một thời trai trẻ đầy cống hiến. Mỗi lần chúng em đế

An Giang21/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quê em, xã Phú Tân, không chỉ nổi tiếng với cảnh sắc yên bình mà còn là nơi lưu giữ nhiều câu chuyện hào hùng về những người đã từng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh biên giới Tây Nam. Trong số đó, chú Út Dặm – một cựu chiến binh hiện sống gần nhà em – là nhân chứng lịch sử mà em luôn kính trọng. Mỗi lần nghe chú kể chuyện, em cảm nhận rõ ràng những tháng ngày khốc liệt đã in sâu vào ký ức của chú, trở thành bài học quý giá cho thế hệ trẻ chúng em hôm nay. Chú Út Dặm tham gia bộ đội từ rất sớm. Đến năm 1983, khi chiến tranh biên giới Tây Nam bùng phát dữ dội, chú cùng đơn vị được điều động lên tuyến đầu thuộc vùng Phú Lâm và khu vực chạy dài sang hướng Bình Châu. Chú kể rằng những ngày đầu ra trận, ai cũng lo lắng, nhưng niềm tin phải bảo vệ đồng bào và quê hương đã giúp các chú mạnh mẽ hơn. Tiếng pháo vang rền giữa rừng núi, khói đạn dày đặc, không khí chiến trường luôn căng thẳng. Thế nhưng, không ai lùi bước. Có những đêm, cả đơn vị phải di chuyển liên tục trong rừng rậm, vai đeo balo nặng trĩu, chân lội bùn, nhưng ai cũng im lặng để tránh bị phát hiện. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm, vậy mà tinh thần mọi người lúc nào cũng sáng ngời. “Cực lắm, nhưng vui lắm”, chú thường nói như vậy. Vui vì được sát cánh cùng đồng đội, vui vì biết rằng mình đang làm điều đúng đắn để bảo vệ biên giới Tổ quốc. Ngày 2 tháng 9 năm 1986 là ngày mà chú không bao giờ quên. Đó là dịp Quốc khánh, đáng lẽ ai cũng được nghỉ ngơi đôi chút, nhưng đơn vị chú bất ngờ bị tập kích. Trời tối, pháo sáng loé lên, tiếng nổ chói tai, khói bụi phủ kín cả khu rừng. Nhiều đồng đội của chú đã ngã xuống ngay trong trận chiến ấy. Chú Út Dặm cũng bị thương rất nặng ở chân và vai, máu chảy nhiều đến mức chú nghĩ mình không sống nổi. Nhưng may mắn thay, đồng đội đã kịp thời cõng chú băng qua rừng, đưa về trạm xá Gò Bế của An Giang điều trị. Chú điều trị suốt nhiều tháng trời. Những vết thương không chỉ làm chú đau đớn mà còn để lại di chứng đến tận bây giờ. Thế nhưng, điều khiến chú trăn trở nhất vẫn là sự ra đi của những người bạn thân thiết. “Chiến tranh qua lâu rồi… nhưng mỗi lần nhớ lại, chú vẫn nghe như tiếng pháo còn vang bên tai”, chú nói mà đôi mắt rưng rưng.

Năm 1987, sau khi sức khỏe dần hồi phục, chú trở về quê hương Phú Tân. Cuộc sống lúc ấy rất khó khăn: nhà cửa nghèo, ruộng vườn bỏ hoang, mọi thứ đều phải làm lại từ đầu. Nhưng với nghị lực của một người từng bước ra từ chiến trường, chú không nản lòng. Chú dựng lại căn nhà nhỏ, chăm chỉ làm ruộng, rồi lập gia đình, nuôi dạy con cái nên người. Dù cuộc sống bây giờ đã ổn định, những vết sẹo chiến tranh vẫn còn trên người chú, như minh chứng cho một thời trai trẻ đầy cống hiến. Mỗi lần chúng em đến thăm, chú luôn kể chuyện bằng giọng chậm rãi nhưng đầy xúc cảm. Chú nói rằng thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình vì đó là món quà vô giá mà bao người đã đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu. Chú cũng luôn nhắc rằng: “Hòa bình hôm nay là nhờ những người đi trước giữ lấy. Cháu phải sống tốt để xứng với sự hi sinh đó.” Câu chuyện của chú Út Dặm không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó. Nhờ những người như chú, quê hương Phú Tân hôm nay mới bình yên, trù phú và ngày càng phát triển. Là học sinh, em càng hiểu rằng mình phải cố gắng học thật tốt, sống thật đẹp để tiếp nối truyền thống của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn