Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI LÍNH

Chuyện kể về người lính

Phú Thọ08/02/2026Nguyễn Thu Hà2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mùa mưa năm ấy, ngôi làng nằm sát con sông đỏ quạch vì phù sa và khói súng. Đêm xuống rất nhanh, nhanh như cách chiến tranh cướp đi tuổi trẻ của những người chưa kịp lớn.

An là lính liên lạc, mới mười chín tuổi. Cậu quen với việc chạy trong mưa, ôm chặt bức điện tín trước ngực như ôm một sinh mạng. Có đêm, An chạy qua cánh đồng trống, pháo sáng bùng lên phía sau, cả bầu trời như bị xé rách. Cậu không quay đầu lại. Không phải vì dũng cảm—mà vì nếu quay đầu, cậu sợ mình sẽ dừng lại.

Ở đầu làng, bà Hai ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu leo lét. Bà vá cho con trai, nhưng con trai đã ra trận từ mùa khô năm ngoái. Mỗi mũi kim đi qua vải là một lời cầu nguyện lặng thầm. Khi An ghé lại xin nước, bà đưa cho cậu bát nước mưa, ấm hơn cả trà. “Uống đi con,” bà nói, như thể An cũng là con mình.

Sáng hôm sau, trận đánh nổ ra. Tiếng súng trộn với tiếng mưa, đất rung lên dưới chân. An kịp trao bức điện cuối cùng rồi ngã xuống bên bờ sông. Khi mưa ngớt, nước sông chảy hiền hơn, cuốn theo chiếc mũ sờn của cậu trôi về phía làng.

Chiến tranh kết thúc sau đó không lâu. Người ta dựng bia tưởng niệm bên gốc đa. Bà Hai mang chiếc áo vá dở đến treo lên, gió thổi làm tà áo khẽ lay—như một cái vẫy tay. Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu: chiến tranh có thể chấm dứt, còn ký ức thì ở lại, âm thầm như mưa thấm đất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn