Bài viết

Người lính áo nâu năm ấy

Lai Châu18/10/2025Lý Thị Nguyệt (Đoàn xã Mường Khoa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính áo nâu năm ấy

Năm 1971, chàng thanh niên là cụ ông Kim Văn Thơm, nay đã ngoài bảy mươi, khi mới mười chín tuổi đã hăng hái rời quê để gia nhập đội Thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn. Chuyến đi năm năm ấy là một dấu mốc không thể phai mờ trong cuộc đời ông. Công việc ban đầu vô cùng gian khổ: ban ngày phát rừng, san núi, mở đường, còn đêm đến, bom Mỹ trút xuống liên hồi. Có những đoạn đường vừa hoàn thành buổi sáng thì chiều đã bị đánh sập, và cả đội lại phải lặng lẽ quay lại làm từ đầu.

Những ký ức về tình đồng đội và sự mất mát luôn ám ảnh cụ Thơm. Ông nhớ nhất lần bị bom hất văng tại Vĩ tuyến 17 (khu vực Quảng Trị). Bất chấp nỗi sợ hãi và bị thương ở bụng, mặc dù máu chảy ướt áo, ông đã bò ra kéo một đồng đội của mình khỏi hố bom. Người đồng đội chỉ kịp nắm tay ông, run run chưa kịp dặn dò, rồi lịm đi. Đêm đó, ông và đồng đội đã đào hố chôn cất anh gạt nước mắt lẫn bùn đất khi trời mưa.

Tuy nhiên, sự hy sinh không chỉ dừng lại ở những hố bom. Cứ thế, bao nhiêu năm ròng, ông phải vớt xác đồng đội trong suối, chôn cất những người ngã xuống bên đường. Nhiệm vụ này lặp đi lặp lại như một lời thề không lời, khi ông và đồng đội phải đảm bảo những người ngã xuống được yên nghỉ giữa rừng sâu Trường Sơn. Mỗi nấm mồ mà họ dựng lên không chỉ là một ngôi mộ, mà còn là một phần của tuổi trẻ, của nước mắt và lòng trung thành mà ông gửi lại nơi tuyến lửa. Thậm chí, có khi vừa chôn cất xong, bom lại dội xuống, ông và đồng đội lại phải dời mộ sang nơi khác.

Mãi đến năm 1976, khi đất nước thống nhất, ông Thơm mới trở về quê hương. Ông chỉ còn lại căn nhà nhỏ và tấm giấy khen “Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”, cùng với ký ức về những con đường Trường Sơn máu lửa và những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại với rừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn