Bài viết

Ngươi lính Bác Hồ

Anh là lính trinh sát, công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn gần như tuyệt đối. Có khi anh nằm im một chỗ suốt nửa ngày, chỉ để quan sát một con đường mòn. Kiến bò qua tay, muỗi đốt đến rát da, nhưng anh không được cử động. “Trong rừng, ai động trước là thua,” anh thường nhắc đồng đội. Một buổi chiều, khi ánh nắng cuối ngày lọt qua tán lá, Hùng phát hiện những dấu giày lạ gần bờ suối. Dấu giày còn mới, chứng tỏ địch vừa đi qua. Anh không lập tức quay về, mà lặng lẽ bám theo. Từng bước, từng hơi thở đề

Lào Cai06/05/2026Sưu tầm (Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh là lính trinh sát, công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn gần như tuyệt đối. Có khi anh nằm im một chỗ suốt nửa ngày, chỉ để quan sát một con đường mòn. Kiến bò qua tay, muỗi đốt đến rát da, nhưng anh không được cử động. “Trong rừng, ai động trước là thua,” anh thường nhắc đồng đội.

Một buổi chiều, khi ánh nắng cuối ngày lọt qua tán lá, Hùng phát hiện những dấu giày lạ gần bờ suối. Dấu giày còn mới, chứng tỏ địch vừa đi qua. Anh không lập tức quay về, mà lặng lẽ bám theo. Từng bước, từng hơi thở đều phải kiểm soát. Chỉ một cành cây gãy cũng có thể khiến mọi thứ đổ vỡ.

Sau gần hai giờ theo dõi, anh phát hiện một toán địch đang chuẩn bị phục kích trên con đường mà đơn vị anh dự định đi qua vào sáng hôm sau.

Hùng quay về trong đêm, báo tin kịp thời. Nhờ đó, đơn vị đổi hướng hành quân, tránh được một trận đánh bất lợi. Khi nghe tin, nhiều người thở phào, nhưng Hùng chỉ ngồi lặng, lau con dao nhỏ.

Một đồng đội hỏi: “Sao anh không bắn luôn lúc đó?”

Hùng lắc đầu: “Bắn thì mình thoát, nhưng đơn vị chưa chắc. Việc của mình là nhìn thấy trước.”

Sau chiến tranh, Hùng không rời rừng. Anh trở thành kiểm lâm, tiếp tục “gác rừng” theo cách khác. Nhưng với anh, mỗi tán cây vẫn mang theo ký ức của những ngày tháng căng thẳng. Những con đường mòn ngày xưa giờ phủ đầy lá, nhưng anh vẫn nhớ rõ từng khúc quanh.

Rừng đã từng là chiến trường, và cũng là nơi nuôi sống biết bao con người. Hùng hiểu điều đó hơn ai hết. Và dù chiến tranh đã qua, anh vẫn ở lại — như một người lính chưa bao giờ rời vị trí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn