NGƯỜI LÍNH BÁM TRỤ CAO ĐIỂM
Câu chuyện về người lính bám trụ trên cao điểm chiến lược, chịu đựng bom phá, pháo kích và những đợt phản kích liên tiếp của địch để giữ vững vị trí then chốt.
Trong chiến tranh, cao điểm luôn là nơi ác liệt nhất. Giữ được cao điểm là giữ được thế trận, mất cao điểm là mất quyền chủ động. Ông Phan Văn Đức là người đã trải qua những ngày bám trụ trên cao điểm, nơi sự sống mong manh như sợi chỉ.
Cao điểm nơi đơn vị ông đóng quân nằm trơ trọi giữa rừng núi. Ít cây lớn, khó che chắn. Địch nắm rõ vị trí, nên thường xuyên dội bom, bắn pháo để san phẳng. Mỗi khi bom rơi, mặt đất rung chuyển, hầm hào sụt lún. Bộ đội phải đào đi đào lại công sự trong điều kiện thiếu thốn dụng cụ.
Thời gian đầu, ông Đức còn đếm được số ngày. Nhưng sau nhiều đợt pháo kích liên tiếp, khái niệm ngày đêm trở nên mờ nhạt. Chỉ biết rằng hết pháo lại đến bộ binh, hết bộ binh lại pháo. Có những đêm, địch đánh nhiều đợt liền, bộ đội phải căng mắt suốt đêm, không dám chợp mắt.
Nước uống được tiếp tế rất ít, phải tiết kiệm từng ngụm. Lương thực chủ yếu là lương khô. Có lúc, cả tổ chia nhau một gói nhỏ. Nhưng không ai than vãn. “Còn người là còn chốt,” ông Đức nói.
Nguy hiểm nhất là những lúc địch xung phong chiếm lại cao điểm. Bom pháo mở đường, rồi bộ binh tràn lên. Ông Đức cùng đồng đội bám công sự, chờ địch vào gần mới nổ súng. Có lần, khoảng cách chỉ vài chục mét. Tiếng hô xung phong, tiếng súng, tiếng lựu đạn hòa vào nhau.
Sau mỗi đợt đánh, cao điểm lại đầy hố bom, cây cối gãy đổ. Nhưng cờ vẫn còn, vị trí vẫn giữ. Đến khi được lệnh rút xuống, ông Đức mới cảm nhận rõ sự mệt mỏi dồn nén bấy lâu. Chân tay rã rời, tai ù vì tiếng nổ kéo dài.
Sau chiến tranh, ông Đức trở về quê, làm ruộng như bao người khác. Nhưng với ông, ký ức bám trụ cao điểm là minh chứng cho tinh thần người lính Việt Nam: đã giữ là giữ đến cùng, dù phải trả giá bằng cả tuổi trẻ.



