Cựu chiến binh

Người lính Bản Muổi

Người lính Bản Muổi

Lào Cai05/12/2025Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính Bản Muổi

Hoàng Văn Ngọ – sinh năm 1956, thôn Bản Muổi, lớn lên giữa những thung lũng hẹp và những triền núi đá thấp chạy men theo các con suối nhỏ. Từ nhỏ, Ngọ đã sớm quen với cuộc sống lam lũ, theo chân cha vào rừng kiếm củi, rồi theo mẹ lên nương từ tinh mơ. Nhưng cũng từ những ngày ấy, hình ảnh những người chiến sĩ đi qua bản, vai đeo ba lô, mắt sáng lên trong buổi chiều vàng, đã gieo vào lòng cậu bé ước mơ về một ngày khoác áo lính để bảo vệ núi rừng quê hương.

Năm 1976, khi vừa tròn 20 tuổi, Ngọ lên đường nhập ngũ. Với thể lực tốt và tinh thần kỷ luật cao, anh được phân vào đơn vị pháo cao xạ 37mm. Công việc của người lính pháo cao xạ đòi hỏi sự chính xác, tỉnh táo và phối hợp hoàn hảo giữa các thành viên trong khẩu đội. Ngọ đảm nhiệm vị trí nạp đạn – một nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi tốc độ và sức mạnh lớn. Mỗi viên đạn nặng gần 3kg, và khi chiến sự căng thẳng, anh phải nạp liên tục hàng trăm viên chỉ trong một trận.

Những năm cuối thập niên 1970, đất trời biên giới căng như sợi dây đàn. Ngọ cùng đơn vị huấn luyện liên tục, trực chiến ngày đêm. Anh nhớ mãi lần đầu tiên được phân công trực tại trận địa phòng không ở sườn núi giáp biên. Trời tối đen như mực, gió rít qua từng khe núi. Bất cứ tiếng động lạ nào cũng có thể là tín hiệu báo nguy. Trong bóng đêm ấy, cả đơn vị chỉ biết dựa vào nhau mà giữ vững tinh thần.

Đỉnh điểm là tháng 2/1979. Khi pháo địch bắt đầu dội xuống, mặt đất rung chuyển, từng lớp khói bụi che mờ cả bầu trời. Trận địa pháo của đơn vị anh trở thành mục tiêu oanh kích dữ dội. Nhưng Ngọ và đồng đội vẫn bám súng, kiên quyết giữ không để đối phương áp sát. Trong một trận đánh, Ngọ đã nạp liên tục hơn 200 viên đạn chỉ trong 30 phút – con số mà sau này ngay cả anh cũng khó tin mình đã làm được. Những quả đạn cao xạ rít lên, xé toạc khoảng không, đánh chặn nhiều đợt tấn công từ xa.

Một lần, khi đang nạp đạn, mảnh pháo địch nổ gần khiến đất đá văng vào mặt, làm Ngọ bị thương vùng trán. Máu chảy xuống mắt, nhưng anh chỉ lấy tay quệt rồi tiếp tục nhiệm vụ. Chỉ đến khi trận đánh kết thúc, đồng đội mới phát hiện anh ngã gục vì mất máu.

Xuất ngũ năm 1983, trở về Bản Muổi, Ngọ mang theo vết thương đã liền da nhưng còn hằn sẹo. Anh không nói nhiều về chiến tranh, chỉ chuyên tâm vào việc dựng lại cuộc sống. Anh tham gia ngay vào lực lượng dân quân tự vệ thôn, rồi sau này trở thành người phụ trách công tác quốc phòng tại bản. Mỗi năm, anh đều tham gia huấn luyện, truyền lại cho lớp trẻ kinh nghiệm và tinh thần kỷ luật.

Hôm nay, khi bước chân về Bản Muổi, người ta vẫn thấy dáng người cao gầy của Ngọ đi trên con đường nhỏ, tay cầm chiếc cuốc, miệng cười hiền. Nhưng trong ánh mắt anh vẫn còn đó sự mạnh mẽ của một thời đạn bom, của người lính pháo cao xạ không lùi bước trước bất cứ hiểm nguy nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn