NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ BIÊN CƯƠNG – GIỮ VỮNG CHỦ QUYỀN TOÀN VẸN LÃNH THỔ
Lịch sử bảo vệ Tổ quốc của nhân dân Việt Nam không chỉ kết thúc sau năm 1975, mà vẫn tiếp nối bền bỉ qua hình ảnh những người chiến sĩ biên phòng đang ngày đêm canh giữ dọc theo đường biên giới, từ những đỉnh núi mờ sương phía Bắc đến những cánh rừng già Tây Nam và biển đảo xa xôi.
Nơi khởi đầu của Tổ quốc Đối với người lính biên phòng, biên giới không chỉ là những cột mốc bê tông lạnh lẽo, mà là "máu thịt" của cha ông để lại. Cuộc sống của họ gắn liền với những đồn trạm nằm heo hút trên đỉnh núi cao, nơi mây phủ quanh năm và điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. 10 cô gái hay những anh hùng thời chiến đã ngã xuống để có được hòa bình, và trách nhiệm của người lính thời bình là bảo vệ thành quả đó không để bị xâm phạm dù chỉ là một tấc đất, một nhành cây.
Chứng nhân của tình quân dân thời bình Người lính biên phòng hôm nay không chỉ cầm súng mà còn là những thầy giáo, thầy thuốc, những người cán bộ bám bản bám làng. Họ cùng ăn, cùng ở, cùng làm với đồng bào dân tộc thiểu số. Chứng nhân lịch sử là những người lính đã dành cả tuổi thanh xuân để xóa mù chữ cho trẻ em vùng cao, hướng dẫn bà con cách canh tác lúa nước, bài trừ hủ tục.
Trong những giờ phút cam go như thiên tai, dịch bệnh hay những cuộc đối đầu với tội phạm xuyên biên giới, họ luôn là những người ở tuyến đầu, sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ sự bình yên cho nhân dân. Tinh thần "đồn là nhà, biên giới là quê hương" chính là sự kế thừa trực tiếp từ ý chí của các thế hệ đi trước. Câu chuyện của họ nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình không phải là sự tĩnh lặng hoàn toàn, mà là thành quả của sự cảnh giác và cống hiến không ngừng nghỉ của những người mang quân hàm xanh trên khắp mọi nẻo đường biên cương Tổ quốc.



