Cựu chiến binh

Người lính Bẻ Chỏi tải thương (1)

Người lính Bẻ Chỏi tải thương

Lào Cai05/12/2025Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính Bẻ Chỏi tải thương

Triệu Văn Sơn – sinh năm 1961, thôn Bẻ Chỏi, là một thanh niên hiền lành, ít nói nhưng nổi tiếng chịu khó. Nhà nghèo, tuổi thơ của Sơn trôi qua với những buổi lên nương từ tờ mờ sáng cho đến khi trời tối sẩm. Chính cuộc sống cơ cực ấy đã rèn luyện cho anh sức bền và sự dẻo dai – điều sau này giúp anh vượt qua những nhiệm vụ khắc nghiệt của chiến trường.

Năm 1979, Sơn nhập ngũ và được phân vào đơn vị quân y, chuyên làm nhiệm vụ tải thương. Người tải thương là người phải đi vào nơi nguy hiểm nhất – nơi có đồng đội bị thương, nơi pháo địch còn đang nổ, nơi tuyến đầu vừa mới rút lui. Đó là công việc đòi hỏi không chỉ sức khỏe mà cả lòng dũng cảm và sự kiên định.

Trong những ngày đầu chiến sự bùng nổ, đơn vị của Sơn đóng tại khu vực biên giới Lạng Sơn. Pháo địch nổ suốt ngày đêm, mặt đất rung chuyển như động đất. Đêm 18/2, khi nhận được tin có thương binh ở khu vực sát điểm cao, Sơn cùng hai đồng đội lập tức mang cáng lên đường. Đường trơn trượt vì mưa, pháo sáng bắn liên tục khiến họ nhiều lần phải nằm rạp xuống đất. Đến nơi, họ phát hiện ba thương binh đang mắc kẹt dưới hố bom. Không chần chừ, Sơn buộc dây vào thân cây rồi trèo xuống, cõng từng người lên.

Trên đường trở về, địch bất ngờ bắn pháo cấp tập. Một mảnh đạn găm vào chân Sơn khiến anh loạng choạng. Nhưng anh vẫn cắn răng tiếp tục chạy, không để cáng nghiêng dù chỉ một chút. Anh nói với đồng đội: “Chân tôi còn đi được thì thương binh phải được cứu trước”. Nhờ sự dũng cảm ấy, cả ba thương binh đều được đưa về tuyến sau an toàn.

Một lần khác, khi đưa thương binh qua suối, bất ngờ nước lũ đổ về. Anh lập tức chặt cây làm cầu tạm, rồi cùng đồng đội vượt qua dòng nước xiết trong gang tấc. Mãi sau này nghĩ lại, anh vẫn thấy đó là khoảnh khắc sinh tử mà chỉ có tinh thần đồng đội mới giúp vượt qua được.

Xuất ngũ năm 1983, Sơn trở về Bẻ Chỏi, nhưng đôi chân anh không còn lành lặn như trước. Dù vậy, anh vẫn tiếp tục làm y tế thôn bản suốt gần hai thập kỷ. Anh đi từng nhà thăm bệnh, băng bó cho trẻ nhỏ, hỗ trợ phụ nữ trong những lần trở dạ. Với bà con Bẻ Chỏi, Sơn là người thầy thuốc không gi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn