Cựu chiến binh

Người lính bên bến đò năm ấy

Khánh Hòa26/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, bên một bến đò nhỏ nằm giữa vùng quê chiến tranh, có một người lính trẻ tên Võ Thành Nam.

Trước khi trở thành người lính, Nam từng là một chàng trai gắn bó với dòng sông quê.

Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng mái chèo, với những buổi sáng sương phủ trên mặt nước và những buổi chiều ngồi nghe người lớn kể chuyện bên bến đò.

Dòng sông ấy từng là một phần tuổi thơ của anh.

Nhưng khi chiến tranh lan rộng, nơi bình yên ấy cũng trở thành một địa điểm quan trọng trong những năm tháng khói lửa.

Nam lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Anh không nghĩ mình sẽ rời xa quê lâu đến vậy.

Ngày tạm biệt gia đình, anh chỉ nói:

"Con đi rồi sẽ trở về."

Đó là câu nói mà rất nhiều người lính từng nói trước khi bước vào chiến tranh.

Một lời hứa giản dị nhưng luôn chứa đựng rất nhiều hy vọng.

Ở đơn vị, Nam được giao nhiệm vụ bảo vệ và hỗ trợ vận chuyển qua các tuyến đường sông.

Công việc của anh gắn liền với những chuyến đi trong đêm.

Có khi phải đưa người qua sông trong điều kiện thời tiết khó khăn.

Có khi phải giữ bí mật để bảo đảm an toàn cho nhiệm vụ.

Dòng sông vốn quen thuộc từ nhỏ giờ trở thành nơi anh thực hiện trách nhiệm của một người lính.

Những ngày đầu, Nam gặp không ít thử thách.

Anh từng nghĩ mình hiểu dòng nước quê hương.

Nhưng chiến trường khiến mọi thứ khác đi.

Một con nước thay đổi.

Một đoạn bờ sông bị ảnh hưởng.

Một dấu hiệu nhỏ cũng có thể quyết định sự an toàn của cả chuyến đi.

Nam phải học cách quan sát kỹ hơn.

Cẩn thận hơn.

Và bình tĩnh hơn.

Đồng đội thường gọi vui:

"Cậu đúng là người của sông nước."

Nam cười:

"Nhờ con sông này mà tôi biết mình phải cố gắng hơn."

Trong đơn vị, Nam là người sống rất tình cảm.

Anh thường kể cho đồng đội nghe về quê mình.

Kể về bến đò cũ.

Kể về những ngày còn nhỏ theo cha ra sông.

Những câu chuyện ấy khiến những người xa quê cảm thấy gần gũi hơn.

Bởi ai cũng có một nơi để nhớ.

Một lần, trong lúc nghỉ chân sau nhiệm vụ, một người đồng đội hỏi Nam:

"Nếu hòa bình, điều đầu tiên cậu muốn làm là gì?"

Nam suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Tôi muốn chèo lại một chuyến đò trên sông quê."

Mọi người bật cười.

Có người tưởng anh sẽ nói những điều lớn lao hơn.

Nhưng Nam chỉ mong một điều rất bình thường.

Được trở về với cuộc sống giản dị.

Được làm những việc từng quen thuộc trước ngày chiến tranh.

Những năm tháng sau đó, Nam vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ.

Anh trải qua nhiều khó khăn.

Chứng kiến nhiều đồng đội rời xa.

Mỗi lần có người hy sinh, anh lại càng trân trọng những người còn ở bên cạnh.

Anh thường nhắc mọi người:

"Chúng ta phải cố gắng để ngày mai còn gặp lại nhau."

Câu nói ấy trở thành động lực cho nhiều người.

Nhưng rồi một ngày, Nam cũng không thể trở về.

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ trên tuyến sông quen thuộc, Võ Thành Nam đã hy sinh.

Tin ấy đến với quê nhà khiến mọi người đau buồn.

Người mẹ của Nam vẫn thường ra bến đò cũ.

Bà nhìn dòng nước trôi và nhớ về người con trai từng đứng ở nơi ấy trước ngày lên đường.

Bến đò vẫn còn.

Dòng sông vẫn chảy.

Nhưng người con trai năm nào đã mãi mãi nằm lại với những năm tháng chiến tranh.

Sau ngày hòa bình, những người đồng đội cũ có dịp trở về nơi Nam từng làm nhiệm vụ.

Họ đứng bên dòng sông năm ấy.

Không ai nói nhiều.

Bởi mỗi người đều có những ký ức riêng.

Họ nhớ một người lính trẻ luôn tận tụy.

Một người gắn bó với dòng sông quê hương.

Một người đã dành tuổi trẻ của mình để bảo vệ những chuyến đi trong đêm.

Chiến tranh đã đi qua.

Những bến đò năm xưa giờ đã có nhiều thay đổi.

Nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời kỳ ấy, hình ảnh Võ Thành Nam vẫn còn nguyên.

Một người lính của dòng sông.

Một người con của quê hương.

Một con người đã để lại tuổi xuân của mình giữa thời hoa lửa.

Và mỗi khi dòng nước lặng lẽ trôi qua bến cũ, câu chuyện về người lính năm ấy lại được nhắc nhớ như một lời tri ân dành cho những người đã hy sinh vì bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn