Người lính bên bếp than
Người lính bên bếp than
Phan Văn Khánh quê ở Quảng Nam. Trong những năm chiến đấu, anh thường phụ trách việc nấu ăn cho đơn vị.
Công việc không trực tiếp ngoài trận địa nhưng rất quan trọng.
Mỗi ngày, Khánh cố gắng chia khẩu phần thật đều.
Khi lương thực thiếu, anh thường nhường phần của mình cho những người đang làm nhiệm vụ xa.
Một đêm, đơn vị hành quân dài. Khi mọi người trở về, Khánh đã chuẩn bị sẵn nồi cháo nóng.
Một chiến sĩ nói: “Có bát cháo này mới thấy mình còn sức.”
Khánh cười: “Ăn đi rồi mai còn đi tiếp.”
Sau chiến tranh, Khánh trở về quê làm nghề nấu ăn.
Mỗi dịp gặp lại đồng đội, anh vẫn có thói quen chuẩn bị một nồi cháo như ngày trước.
Một người bạn nói: “Chiến tranh qua lâu rồi, sao ông vẫn giữ thói quen này?”
Khánh đáp: “Vì ngày ấy, một bữa ăn nóng có thể làm người ta thấy mình được quan tâm.”
Anh tin rằng sức mạnh của người lính không chỉ đến từ lòng dũng cảm, mà còn từ sự chăm sóc giữa những con người cùng chung một con đường.
Bếp than năm nào đã tắt, nhưng hơi ấm tình đồng đội vẫn còn trong ký ức.


