Bài viết

Người lính bên cầu Hàm Rồng

Câu chuyện kể về chiến sĩ phòng không trẻ tuổi Nguyễn Văn Sơn trong những ngày bảo vệ cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa năm 1965. Giữa các trận không kích dữ dội của không quân Mỹ, Sơn cùng đồng đội kiên cường chiến đấu để giữ vững cây cầu huyết mạch. Một ngày chiến đấu đặc biệt đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời anh, thể hiện tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Thanh Phong (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1965.

Dòng sông Mã lặng lẽ chảy dưới chân cầu Hàm Rồng.

Cây cầu thép vững chãi nối đôi bờ Thanh Hóa không chỉ là công trình giao thông quan trọng mà còn là huyết mạch vận chuyển chi viện cho miền Nam.

Chính vì thế, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ.

Những ngày ấy, trên các trận địa pháo cao xạ quanh cầu luôn có những người lính trẻ túc trực ngày đêm.

Trong số đó có Nguyễn Văn Sơn.

Anh vừa tròn hai mươi tuổi.

Quê ở huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa.

Từ nhỏ, Sơn đã quen nhìn cây cầu Hàm Rồng mỗi lần theo cha ra chợ huyện.

Khi nhập ngũ, anh không ngờ mình lại có ngày được trực tiếp bảo vệ chính cây cầu thân thuộc ấy.

Cuộc sống ở trận địa rất vất vả.

Ban ngày, mọi người quan sát bầu trời.

Ban đêm, thay phiên nhau canh gác.

Mỗi khi còi báo động vang lên, tất cả lập tức vào vị trí chiến đấu.

Không ai biết trận không kích tiếp theo sẽ diễn ra lúc nào.

Một buổi sáng đầu tháng tư.

Bầu trời trong xanh hiếm thấy.

Sơn vừa cùng đồng đội ăn xong bữa sáng thì tiếng còi báo động đột ngột vang lên.

Từ phía xa, những chấm đen xuất hiện trên nền trời.

Máy bay địch đang tiến đến.

Người chỉ huy hô lớn:

– Vào vị trí!

Toàn đơn vị lập tức hành động.

Sơn nhanh chóng ngồi vào vị trí bên khẩu pháo cao xạ.

Tim anh đập mạnh.

Nhưng đôi mắt vẫn chăm chú theo dõi mục tiêu.

Tiếng động cơ gầm rú mỗi lúc một gần.

Chỉ ít phút sau, những quả bom đầu tiên bắt đầu rơi xuống.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Khói bụi bốc cao.

Một cột nước khổng lồ dựng lên giữa sông Mã.

Nhưng cây cầu vẫn đứng vững.

– Bắn!

Mệnh lệnh vang lên.

Những khẩu pháo đồng loạt nhả đạn.

Tiếng nổ dồn dập vang khắp bầu trời.

Sơn cùng đồng đội tập trung cao độ.

Mồ hôi chảy dài trên gương mặt.

Dù bom đạn nổ xung quanh, không ai rời vị trí.

Sau nhiều đợt tấn công, một chiếc máy bay trúng đạn.

Từ trận địa, mọi người nhìn thấy nó bốc cháy rồi lao xuống phía xa.

Tiếng reo hò vang lên.

Nhưng trận chiến chưa kết thúc.

Những đợt không kích mới tiếp tục diễn ra.

Đến giữa trưa, một quả bom rơi gần trận địa.

Sức ép cực mạnh làm nhiều người ngã xuống.

Sơn bị đất đá bắn trúng vai.

Cơn đau buốt chạy khắp cơ thể.

Nhưng anh vẫn đứng dậy.

Tiếp tục chiến đấu.

Bởi trước mắt anh là cây cầu Hàm Rồng.

Là con đường tiếp vận của đất nước.

Là niềm tự hào của quê hương mình.

Chiều hôm đó, đợt tấn công cuối cùng cũng chấm dứt.

Bầu trời dần yên tĩnh trở lại.

Khói bom còn lơ lửng trên mặt sông.

Mọi người kiểm tra thiệt hại.

Dù bị đánh phá dữ dội, cây cầu vẫn đứng đó.

Kiên cường như chính những người đang bảo vệ nó.

Sơn ngồi bên bờ sông để băng lại vết thương.

Người đồng đội tên Hùng vỗ vai anh:

– Đau lắm không?

Sơn cười:

– Còn chịu được.

Rồi anh nhìn về phía cây cầu.

Ánh nắng cuối ngày phản chiếu trên những thanh thép lấp lánh.

Một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng.

Đêm hôm ấy, đơn vị nhận được tin nhiều tuyến vận tải vẫn thông suốt nhờ cầu Hàm Rồng được bảo vệ an toàn.

Ai nấy đều vui mừng.

Họ hiểu rằng những gian khổ mình trải qua hoàn toàn xứng đáng.

Những tháng năm sau đó, Sơn tiếp tục chiến đấu tại trận địa.

Anh cùng đồng đội trải qua nhiều trận không kích ác liệt khác.

Có người bị thương.

Có người mãi mãi không trở về.

Nhưng ý chí bảo vệ cây cầu chưa bao giờ lung lay.

Ngày đất nước thống nhất, Sơn trở về quê hương.

Một trong những nơi đầu tiên ông đến thăm chính là cầu Hàm Rồng.

Đứng trên cây cầu năm xưa, ông lặng lẽ nhớ về đồng đội.

Nhớ những ngày khói lửa.

Nhớ tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của mình.

Nhiều năm sau, khi kể chuyện cho con cháu nghe, ông luôn nhắc đến cây cầu bằng giọng đầy tự hào.

Ông nói:

– Cầu Hàm Rồng không chỉ được xây bằng thép và bê tông. Nó còn được giữ vững bằng lòng dũng cảm của biết bao người Việt Nam.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Sơn và những người lính bảo vệ cầu Hàm Rồng là hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần bất khuất của dân tộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom bão đạn, họ vẫn kiên cường đứng vững để bảo vệ từng nhịp cầu, từng tấc đất quê hương. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn