Người có công giúp đỡ cách mạng

Người lính bên cây cầu chưa kịp hoàn thành

Đắk Lắk18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh diễn ra căng thẳng, có một người lính trẻ tên Phạm Quang Huy.

Huy sinh ra ở một vùng quê có con sông chảy qua làng.

Từ nhỏ, anh đã quen với hình ảnh những cây cầu nối đôi bờ.

Đối với người dân quê anh, cây cầu không chỉ là một công trình để đi lại.

Nó là nơi gắn kết con người.

Là con đường đưa trẻ em đến trường.

Là nơi người thân trở về sau những chuyến đi xa.

Có lẽ vì vậy mà Huy luôn có niềm yêu thích đặc biệt với việc xây dựng.

Trước khi nhập ngũ, anh từng học nghề cơ khí và thường phụ giúp những công việc sửa chữa trong làng.

Anh thích nhìn những thứ cũ kỹ được làm mới.

Thích cảm giác tạo ra điều gì đó có ích cho mọi người.

Ngày rời quê lên đường, Huy đứng trên cây cầu nhỏ đầu làng rất lâu.

Anh nói với người bạn thân:

"Sau này hòa bình, tôi muốn xây thật nhiều cây cầu."

Không ai nghĩ rằng câu nói ấy sẽ trở thành điều gắn liền với ký ức về anh.

Ở đơn vị, Huy được phân công làm nhiệm vụ công binh.

Công việc của anh gắn với việc xây dựng, sửa chữa đường sá và hỗ trợ việc di chuyển của đơn vị.

Đây là nhiệm vụ âm thầm nhưng vô cùng quan trọng.

Bởi trong chiến tranh, những con đường an toàn và những điểm vượt qua địa hình khó khăn có ý nghĩa rất lớn.

Huy thường làm việc trong điều kiện thiếu thốn.

Có những ngày phải sửa đường giữa trời nắng gắt.

Có những đêm phải gia cố những đoạn đi lại bị ảnh hưởng.

Công việc nặng nhọc nhưng anh luôn giữ tinh thần lạc quan.

Đồng đội thường nói:

"Cậu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện xây dựng."

Huy cười:

"Vì sau chiến tranh, mọi thứ rồi cũng phải được dựng lại."

Câu nói ấy thể hiện suy nghĩ của một người luôn hướng về tương lai.

Trong đơn vị, Huy là người sống gần gũi.

Anh không chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình mà còn thường giúp đỡ những người xung quanh.

Những chiến sĩ mới chưa quen với công việc công binh thường được anh hướng dẫn tận tình.

Anh chỉ từng cách sử dụng dụng cụ.

Cách quan sát địa hình.

Cách làm việc cẩn thận để bảo đảm an toàn.

Một người bạn từng hỏi:

"Khó khăn như vậy, cậu có bao giờ muốn bỏ cuộc không?"

Huy trả lời:

"Nếu ai cũng bỏ cuộc thì những con đường phía trước sẽ đi bằng cách nào?"

Câu nói đơn giản nhưng chứa đựng tinh thần trách nhiệm của anh.

Những lúc nghỉ ngơi, Huy thường kể về quê nhà.

Anh kể về con sông tuổi thơ.

Về cây cầu nhỏ đầu làng.

Về mong muốn sau này trở về sẽ góp sức xây dựng quê hương.

Một lần, anh nói với đồng đội:

"Tôi thích nhất cảm giác nhìn thấy người khác đi qua một cây cầu do mình góp sức làm nên."

Đó là ước mơ rất bình dị.

Không phải danh tiếng.

Không phải điều gì lớn lao.

Chỉ là được tạo ra những điều có ích cho cuộc sống.

Trong một lần làm nhiệm vụ khảo sát và sửa chữa tuyến đường quan trọng, Huy đã gặp nguy hiểm.

Anh cùng đồng đội cố gắng hoàn thành công việc trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Nhưng rồi Phạm Quang Huy đã hy sinh.

Sự ra đi của anh khiến đơn vị vô cùng tiếc thương.

Những người từng làm việc cùng Huy nhớ nhất hình ảnh một người lính luôn miệt mài với công việc.

Một người có đôi bàn tay quen với đất đá, sắt thép nhưng luôn dành cho đồng đội sự chân thành.

Sau ngày hòa bình, quê hương Huy có thêm nhiều cây cầu mới.

Những con đường được mở rộng.

Những chuyến đi trở nên thuận lợi hơn.

Những người dân đi qua những cây cầu ấy có thể không biết rằng từng có một người lính trẻ đã mang ước mơ xây dựng theo mình vào chiến trường.

Gia đình Huy vẫn giữ những kỷ vật của anh.

Trong đó có một bản vẽ cây cầu anh từng phác thảo khi còn ở đơn vị.

Nó chưa hoàn thành.

Giống như ước mơ của anh còn dang dở.

Nhưng những gì anh để lại đã trở thành một phần của hành trình xây dựng đất nước sau chiến tranh.

Chiến tranh không chỉ có những người cầm súng.

Còn có những con người âm thầm giữ đường, dựng cầu, tạo nên điều kiện để cuộc sống tiếp tục.

Phạm Quang Huy là một người như vậy.

Anh đã không kịp nhìn thấy những cây cầu mới mọc lên sau ngày hòa bình.

Nhưng tinh thần của anh vẫn còn trong từng con đường, từng nhịp cầu nối những miền quê lại với nhau.

Một người lính của những công trình dang dở.

Một con người đã gửi tuổi trẻ của mình vào thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn