Cựu chiến binh

Người lính bên dòng Ba Rài

Người lính bên dòng Ba Rài

Vĩnh Long20/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính bên dòng Ba Rài

Những ngày cuối năm 1960, vùng sông Ba Rài ở phía nam Cai Lậy trở nên sôi động.

Từ những làng quê ven sông, phong trào đấu tranh phát triển mạnh. Quần chúng nổi dậy phá rào, phá thế kìm kẹp, bao vây và gây sức ép lên các đồn bốt. Các khu vực Long Tiên, Mỹ Long, Phú Quý trở thành những địa bàn có phong trào mạnh.

Trong bối cảnh ấy, có một lớp thanh niên Cai Lậy lớn lên cùng tiếng súng.

Họ không có nhiều lựa chọn.

Ruộng vườn là quê hương.

Nhưng quê hương đã trở thành chiến trường.

Một người lính trẻ có thể sáng còn ngồi ăn cơm với mẹ, chiều đã theo đơn vị đi qua một con kinh.

Đêm đến, anh nằm bên bờ Ba Rài.

Nước sông chảy rất chậm.

Trên trời là những vì sao.

Anh nghe tiếng côn trùng trong bụi cỏ.

Không ai nói chuyện lớn.

Mỗi người đều biết ngày mai có thể xảy ra điều gì.

Có những người lính sợ.

Điều đó hoàn toàn bình thường.

Nhưng họ vẫn đi.

Bởi phía sau họ là mẹ, là cha, là vợ con, là những căn nhà nhỏ bên sông.

Năm 1963, khu vực Ba Rài tiếp tục trở thành địa bàn quan trọng. Ngày 25 tháng 6 năm 1963, Tiểu đoàn 514 phối hợp với bộ đội địa phương huyện Cai Lậy, du kích các xã Cẩm Sơn, Hội Xuân, Long Trung và quần chúng triển khai ba mũi giáp công, đánh đồn Thanh Rôm ở Cẩm Sơn và phá một số ấp chiến lược. Kết quả, Cẩm Sơn, Hội Xuân và một phần Long Trung được giải phóng.

Đối với một người lính, những dòng lịch sử ấy có thể chỉ là vài câu.

Nhưng đằng sau vài câu là mồ hôi, máu và những người không trở về.

Có người sau trận đánh ngồi bên bờ sông rửa mặt.

Có người tìm lại chiếc khăn của đồng đội.

Có người ngồi lặng hàng giờ vì người bạn vừa chiến đấu cùng buổi sáng đã nằm lại đâu đó.

Ba Rài vẫn chảy.

Nó không biết chiến tranh là gì.

Nước vẫn đi qua những bãi bồi.

Những mùa lúa vẫn nối tiếp nhau.

Những đứa trẻ sau này vẫn lớn lên bên dòng sông.

Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất.

Những người lính năm xưa chiến đấu không phải để chiến tranh tồn tại.

Họ chiến đấu để một ngày dòng Ba Rài chỉ còn tiếng mái chèo, tiếng trẻ con gọi nhau ngoài bến và tiếng người mẹ gọi con về ăn cơm.

Và khi hòa bình trở lại, dòng sông vẫn ở đó.

Như một nhân chứng lặng lẽ của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn