NGƯỜI LÍNH BÊN DÒNG SUỐI LỬA
Người cựu binh kể về những năm tháng oai hùng
Người lính bên dòng suối lửa
Ông Lương Văn Sùng sinh năm 1955, lớn lên trong những năm tháng mà tiếng bom đạn dường như át cả tiếng chim hót trên những triền đồi quê hương. Khi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đầy ước mơ và hoài bão, ông đã gác lại bút nghiên, từ biệt gia đình để lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Những ngày đầu trong quân ngũ, cậu thanh niên Lương Văn Sùng phải làm quen với cái nắng cháy da của thao trường và sự khắc nghiệt của những chuyến hành quân xuyên rừng. Nhưng đó chưa là gì so với những gì ông phải đối mặt khi bước vào chiến trường thực sự.
Ký ức về chiến tranh trong ông là những đêm không ngủ, canh giữ dưới làn mưa bom bão đạn. Ông kể lại, có những trận đánh mà đất đá như nhảy múa trước mặt, không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng và khét lẹt mùi sắt thép. Ở đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Đồng đội nằm xuống ngay bên cạnh, nhưng người lính trẻ vẫn phải gạt nước mắt, siết chặt tay súng để tiếp tục chiến đấu vì mục tiêu phía trước.
Một lần, tại một cao điểm ác liệt, đơn vị của ông bị bao vây. Suốt nhiều ngày đêm, họ chỉ có lương khô và nước suối để duy trì sự sống. Dưới hầm hào ngập nước, ông Sùng bị sốt rét rừng hành hạ, người gầy rộc đi, nhưng tinh thần của một người lính vẫn không hề lay chuyển. Ông cùng anh em sát cánh, dùng tất cả sự dũng cảm để giữ vững trận địa, đẩy lùi những đợt tấn công của đối phương.
Khi hòa bình lập lại, ông Lương Văn Sùng trở về quê hương. Vết sẹo trên cơ thể và cả những vết thương lòng từ những năm tháng chiến tranh không làm ông gục ngã. Trở về với cuộc sống đời thường, ông lại tiếp tục cống hiến, làm gương cho thế hệ con cháu về tinh thần bất khuất, sự kiên nhẫn và lòng yêu nước.
Ông thường nói với con cháu rằng: "Chiến tranh là đau thương, là mất mát, nhưng chính trong lửa đỏ ấy, tình đồng đội và lòng yêu đất nước đã được tôi luyện để trở nên kiên định hơn bao giờ hết".
Giờ đây, dù mái tóc đã điểm bạc theo thời gian, nhưng trong mắt ông Sùng vẫn luôn ánh lên niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho hòa bình của dân tộc. Cuộc đời ông chính là một khúc ca đẹp về lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng của hàng triệu người lính Việt Nam.


