Người lính bên hàng phi lao
Người lính bên hàng phi lao
Trần Văn Hải quê ở Quảng Trị. Trước ngày nhập ngũ, anh thường ngồi dưới hàng phi lao đầu làng.
Mỗi khi nhớ nhà trong những năm chiến đấu, Hải lại nghĩ đến những hàng cây ấy.
Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị phải di chuyển qua khu vực ven biển.
Hải nhận nhiệm vụ dẫn đường.
Nhờ hiểu địa hình, anh giúp đồng đội lựa chọn tuyến đi phù hợp.
Cả đơn vị đến nơi an toàn.
Sau chiến tranh, Hải trở về.
Hàng phi lao vẫn còn.
Anh đứng dưới những tán cây rất lâu.
Một người đồng đội hỏi:
“Anh nhớ gì?”
Hải nói:
“Nhớ ngày chưa đi.”
Nhưng Hải cũng nhớ những người đã không trở về.
Từ đó, mỗi năm vào tháng Bảy, anh lại cùng đồng đội về thăm nghĩa trang.
Anh thường nói:
“Chúng tôi còn sống là nhờ có đồng đội.”
Những hàng phi lao ngày càng cao.
Trẻ em trong làng chạy chơi dưới bóng cây.
Hải nhìn chúng và mỉm cười.
Anh hiểu rằng thế hệ của mình đã đi qua chiến tranh, còn thế hệ sau được quyền lớn lên trong tiếng ve, tiếng sóng và những buổi chiều bình yên.
Đó chính là điều người lính năm xưa luôn mong đợi.



