Cựu chiến binh

Người lính bên khẩu pháo 105 ly

Tôi vẫn nhớ những ngày đứng bên khẩu pháo 105 ly ở Điện Biên Phủ. Với chúng tôi khi ấy, khẩu pháo không chỉ là một phương tiện chiến đấu. Nó còn là kết quả của biết bao công sức vận chuyển, kéo pháo, chuẩn bị trận địa và sự phối hợp của rất nhiều người.

Nghệ An27/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính bên khẩu pháo 105 ly

Tôi vẫn nhớ những ngày đứng bên khẩu pháo 105 ly ở Điện Biên Phủ.

Với chúng tôi khi ấy, khẩu pháo không chỉ là một phương tiện chiến đấu. Nó còn là kết quả của biết bao công sức vận chuyển, kéo pháo, chuẩn bị trận địa và sự phối hợp của rất nhiều người.

Những ngày đầu vào trận địa, anh em chúng tôi làm việc gần như liên tục.

Kiểm tra vị trí.

Chuẩn bị trận địa.

Kiểm tra pháo.

Phối hợp với các bộ phận liên quan.

Mỗi người đều có phần việc của mình.

Tôi được phân công ở bên khẩu pháo 105 ly.

Đứng cạnh khẩu pháo, tôi luôn có cảm giác vừa tự hào vừa trách nhiệm. Tôi biết phía sau nó là công sức của biết bao đồng đội đã vượt qua núi rừng để đưa pháo đến đây.

Một hôm, một đồng đội đứng bên cạnh nói:

— Cậu có nghĩ khẩu pháo này đã đi qua bao nhiêu con đường không?

Tôi cười:

— Chắc là nhiều lắm.

Anh nhìn khẩu pháo rồi nói:

— Vì vậy càng phải làm tốt nhiệm vụ.

Tôi gật đầu.

Câu nói ấy chúng tôi thường nhắc nhau.

Mỗi khẩu pháo đến được trận địa là một sự gửi gắm.

Khi chiến dịch bắt đầu, không khí trong trận địa thay đổi hẳn.

Mọi người trở nên khẩn trương nhưng vẫn giữ bình tĩnh.

Mệnh lệnh được truyền xuống.

Chúng tôi tập trung vào nhiệm vụ.

Khi khẩu pháo khai hỏa, âm thanh vang vọng giữa núi rừng.

Tôi không thể quên cảm giác trong khoảnh khắc ấy.

Bao nhiêu ngày chuẩn bị.

Bao nhiêu công sức của đồng đội.

Bao nhiêu chặng đường vượt núi.

Tất cả dường như hội tụ trong một thời khắc.

Sau mỗi lần thực hiện nhiệm vụ, chúng tôi lại kiểm tra và chuẩn bị cho lần tiếp theo.

Không có chỗ cho sự chủ quan.

Một đồng đội nhắc:

— Phải cẩn thận, làm đúng quy định.

Tôi đáp:

— Rõ.

Những ngày chiến đấu nối tiếp nhau.

Có lúc mưa rét.

Có lúc đường sá khó khăn.

Có khi cả người lấm đầy đất.

Nhưng chúng tôi vẫn bám vị trí.

Điều khiến tôi nhớ nhất là tình đồng đội.

Một người mệt, người khác động viên.

Một bộ phận gặp khó khăn, mọi người cùng hỗ trợ.

Không ai nghĩ khẩu pháo chỉ thuộc về riêng mình.

Đó là nhiệm vụ chung của cả đơn vị.

Có một đêm, sau khi hoàn thành công việc, tôi ngồi cạnh khẩu pháo và nhìn lên bầu trời.

Một đồng đội ngồi xuống bên cạnh.

Anh hỏi:

— Bao giờ chiến tranh mới kết thúc nhỉ?

Tôi im lặng một lúc rồi nói:

— Rồi sẽ có ngày.

Chúng tôi cùng nhìn về phía xa.

Không ai biết ngày ấy chính xác là khi nào.

Nhưng chúng tôi tin rằng những gì mình đang làm sẽ góp một phần nhỏ vào ngày hòa bình.

Sau này, khi chiến tranh đã kết thúc, tôi có dịp trở lại Điện Biên.

Đứng giữa vùng đất năm xưa, tôi nhớ đến khẩu pháo 105 ly và những người đồng đội từng sát cánh bên mình.

Tôi càng hiểu rằng phía sau mỗi chiến thắng không chỉ có những giờ phút quyết định.

Có cả những tháng ngày chuẩn bị âm thầm.

Có những người vận chuyển.

Có những người kéo pháo.

Có những chiến sĩ pháo binh ngày đêm bám trận địa.

Và có biết bao người đã góp sức cho chiến dịch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn