NGƯỜI LÍNH BỊ THƯƠNG GIỮA ĐÊM HÀNH QUÂN
Câu chuyện kể về một đồng đội bị thương giữa đêm hành quân và quyết định không bỏ lại ai phía sau, dù hiểm nguy cận kề.
Đêm Trường Sơn đặc quánh. Chúng tôi đi sát nhau để không lạc đội hình. Bỗng phía trước khựng lại—một tiếng kêu khẽ, rồi im bặt. Khi tôi tới nơi, anh Tấn nằm nghiêng bên vệ đường, máu thấm ướt ống quần. Mảnh bom đã găm vào bắp chân.
“Đừng dừng… đi tiếp đi,” anh nói, giọng đứt quãng. Nhưng không ai nhúc nhích. Người đi trước quỳ xuống băng tạm, người phía sau đỡ ba lô. Tôi thấy tay mình run, nhưng vẫn làm, vì đồng đội lúc này là mệnh lệnh.
Máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. Chúng tôi quyết định khiêng anh đi. Con dốc trơn, vai đau rát, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Anh Tấn cắn răng, không kêu. Tôi nhớ đến mẹ ở Đông Hưng—nếu là con mình, hẳn mẹ cũng mong có những bàn tay như thế.
Cuối cùng, chúng tôi đưa anh tới điểm trú an toàn. Trước khi chuyển tuyến sau, anh nắm tay tôi: “Cảm ơn…”. Tôi chỉ gật đầu. Trên Trường Sơn, lời cảm ơn thường ngắn—vì sự sống cần nhanh hơn ngôn từ.
Đêm ấy, chúng tôi đi tiếp. Con đường còn dài, bom còn rình. Nhưng tôi hiểu thêm một điều: Trường Sơn không chỉ thử thách sức người, mà thử thách lòng người—ai vượt qua được, là nhờ đồng đội.



