Người lính biên cương giữa mùa gió Lào
Anh Nguyễn Văn Khải, 32 tuổi, là chiến sĩ Đồn Biên phòng A Đớt, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế. Đó là vùng biên giới giáp Lào, quanh năm nắng gắt, gió rát, sương dày và sình lầy, nơi mà người dân thường gọi là “vùng đất của nắng và gió.”
Mỗi sáng sớm, khi mặt trời còn chưa ló qua đỉnh núi, anh Khải cùng đồng đội đã khoác ba lô, mang súng tuần tra dọc đường biên. Con đường mòn quanh co, rừng rậm rạp, có những đoạn phải lội suối, trèo đèo, vượt qua những vách đá dựng đứng để đến từng cột mốc biên giới. Anh nói: “Mỗi bước chân tuần tra là một lần khẳng định đất nước mình ở đây – cột mốc này, ngọn đồi này là máu xương cha ông để lại.” Buổi trưa, nắng miền Trung đổ lửa, gió Lào khô rát. Mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng các anh vẫn cười. Giữa nơi chỉ có gió, cát và đá, tiếng cười của người lính là âm thanh của niềm tin và tình yêu Tổ quốc.
Ở vùng biên ấy, người dân đa số là đồng bào Pa Cô, Tà Ôi, cuộc sống còn khó khăn. Ngoài nhiệm vụ bảo vệ biên giới, anh Khải và đồng đội còn giúp dân dựng nhà, trồng cây, chữa bệnh, dạy chữ cho trẻ em. Có hôm mưa to, lũ quét qua bản, anh Khải cùng đồng đội bơi qua dòng nước xiết cứu được một cụ già và hai em nhỏ bị cuốn trôi. Khi được hỏi có sợ không, anh chỉ cười: “Lúc ấy không kịp nghĩ gì cả. Thấy dân mình gặp nạn thì lính phải lao vào thôi.”
Mỗi khi Tết đến, thay vì về quê sum họp, anh lại ở lại đơn vị, gói bánh chưng, dựng cây nêu cùng bà con. Anh bảo:“Tết ở biên giới vui lắm. Có bánh, có khói bếp, có tiếng khèn, và có tình người.” Nơi biên cương nắng gió khắc nghiệt, người lính biên phòng vẫn sống giản dị mà kiên cường, lặng lẽ như những cột mốc sống của Tổ quốc. Họ không chỉ là người lính – họ là thầy giáo, bác sĩ, anh trai của dân bản, là tấm khiên của bình yên. Anh Khải từng nói:“Chúng tôi không cần ai nhớ tên, chỉ cần đất nước bình yên, biên giới bình yên, thế là đủ.”


