Người lính biên cương – Ông Ly Văn Thinh
Mỗi khi tháng Hai về, khi những cánh đào trên núi đá Hà Giang lại nở hồng trong gió lạnh, ông Ly Văn Thinh lại lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, ánh mắt hướng về dãy núi biên cương phía xa. Đó là nơi tuổi thanh xuân của ông đã gửi lại, nơi có những đồng đội mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ, nơi ký ức về những ngày tháng chiến tranh vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

Mỗi khi tháng Hai về, khi những cánh đào trên núi đá Hà Giang lại nở hồng trong gió lạnh, ông Ly Văn Thinh lại lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, ánh mắt hướng về dãy núi biên cương phía xa. Đó là nơi tuổi thanh xuân của ông đã gửi lại, nơi có những đồng đội mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ, nơi ký ức về những ngày tháng chiến tranh vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Năm 1979, khi tiếng súng chiến tranh vang lên trên tuyến biên giới phía Bắc, chàng thanh niên Ly Văn Thinh đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Không chút do dự, ông khoác lên mình màu áo xanh của người lính, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Những ngày đầu nơi tuyến lửa là chuỗi ngày đầy gian khổ. Trời rét cắt da, sương mù dày đặc phủ kín núi rừng. Người lính phải hành quân xuyên đêm trên những con đường mòn cheo leo, mang theo vũ khí, lương thực và niềm tin sắt son vào ngày chiến thắng. Mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy, nhưng không ai lùi bước.
Trong những trận chiến ác liệt, tiếng súng, tiếng pháo hòa cùng tiếng núi rừng rung chuyển. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng những người còn lại vẫn kiên cường bám trụ trận địa. Với ông Ly Văn Thinh, phía sau lưng là quê hương, là gia đình, là những bản làng bình yên cần được bảo vệ. Chính suy nghĩ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông cùng đồng đội giữ vững trận địa giữa mưa bom, bão đạn.
Có những ngày đơn vị thiếu lương thực, mỗi người chỉ có vài nắm cơm nguội, chút muối vừng hay vài củ sắn rừng. Có những đêm cả đơn vị thức trắng giữa giá rét, căng mắt quan sát từng động tĩnh nơi đường biên. Gian khổ là vậy, nhưng tình đồng chí luôn sưởi ấm những trái tim người lính. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng chiếc áo, động viên nhau vượt qua mọi khó khăn với niềm tin rằng biên cương nhất định được giữ vững.
Chiến tranh rồi cũng lùi xa. Người lính Ly Văn Thinh trở về quê hương với những vết thương của chiến trường và ký ức không thể nào quên. Những tấm huân chương trên ngực áo hôm nay không chỉ là phần thưởng cho lòng dũng cảm, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã cống hiến trọn vẹn vì độc lập, chủ quyền của Tổ quốc.
Ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ phong thái giản dị của người lính năm xưa. Ông thường kể cho con cháu nghe về những ngày tháng gian khổ nơi biên cương, về sự hy sinh của biết bao đồng đội để đất nước có được hòa bình hôm nay. Mỗi câu chuyện đều nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng lịch sử, yêu quê hương, gìn giữ từng tấc đất cha ông đã đổi bằng máu xương.
Thời gian có thể làm bạc mái tóc người lính, nhưng không thể làm phai mờ ký ức của một thời hoa lửa. Trong trái tim ông Ly Văn Thinh, biên cương vẫn luôn là nơi thiêng liêng nhất. Và trong lòng những người hôm nay, hình ảnh người cựu chiến binh ấy mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Những người lính như ông Ly Văn Thinh đã viết nên bản hùng ca của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 bằng lòng quả cảm, sự hy sinh và niềm tin son sắt vào Tổ quốc. Những câu chuyện ấy sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, gìn giữ như ngọn lửa truyền thống không bao giờ tắt.



