Bài viết

NGƯỜI LÍNH BIÊN GIỚI NẬM MƯỜI – MÙA ĐÔNG NĂM 1979

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Giàng A Páo, sinh năm 1958, quê ở xã cũ Nậm Mười, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Với ông, quãng thời gian tuổi trẻ nơi tuyến đầu biên giới là những ký ức không bao giờ quên – vừa gian khổ, mất mát nhưng cũng đầy tự hào. Năm 1978, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Páo lên đường nhập ngũ. Thời điểm ấy, quê hương Nậm Mười còn rất nghèo, đường đi chủ yếu là đường đất, bà con sống dựa vào nương rẫy. Ngày ông đi bộ đội, cả bản đến tiễn. Mẹ ông khóc rất nhiều, còn cha chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Làm trai phải biết bảo vệ đất nước.” Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên tuyến biên giới phía Bắc. Đơn vị của ông làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ các điểm chốt và hỗ trợ người dân sơ tán khi chiến sự xảy ra. Cuộc sống của những người lính nơi biên giới vô cùng thiếu thốn. Mùa đông rét cắt da, nhiều hôm nhiệt độ xuống rất thấp nhưng bộ đội vẫn phải thay nhau canh gác suốt đêm. Ông kể rằng điều khó khăn nhất không phải là thiếu ăn hay rét buốt mà là cảm giác luôn căng thẳng vì chiến sự có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Có những đêm cả đơn vị phải ngủ trong hầm đất, chỉ cần nghe tiếng động mạnh là lập tức sẵn sàng chiến đấu. Kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là vào đầu năm 1979. Hôm ấy, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đưa một số hộ dân từ khu vực nguy hiểm ra nơi an toàn. Trong lúc di chuyển qua một con đường núi hẹp, bất ngờ pháo kích xảy ra gần đó khiến mọi người hoảng loạn. Giữa lúc hỗn loạn, ông Páo phát hiện một em nhỏ bị lạc khỏi gia đình và đang đứng khóc bên vệ đường. Không chần chừ, ông lao ra giữa làn khói bụi, bế em bé chạy vào nơi trú ẩn an toàn. Sau đó, ông tiếp tục quay lại hỗ trợ đồng đội đưa người dân di chuyển khỏi khu vực nguy hiểm. Khi trận pháo kích kết thúc, gia đình em bé òa khóc vì xúc động khi tìm lại được con. Đối với ông Páo, đó là khoảnh khắc mà ông nhớ suốt cuộc đời, bởi ông hiểu rằng nhiệm vụ của người lính không chỉ là cầm súng chiến đấu mà còn là bảo vệ nhân dân. Những tháng ngày sau đó, ông cùng đồng đội tiếp tục bám trụ nơi tuyến đầu trong điều kiện vô cùng khó khăn. Dù gian khổ, thiếu thốn nhưng tinh thần đoàn kết giữa những người lính luôn giúp họ vượt qua tất cả. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về quê hương Nậm Mười cũ. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều vất vả, ông tiếp tục làm nương, trồng lúa, chăn nuôi để chăm lo cho gia đình. Không chỉ chăm chỉ lao động, ông còn tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, vận động bà con đoàn kết phát triển kinh tế và giữ gìn an ninh bản làng. Ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng nhiều giấy khen của đơn vị quân đội. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất là được nhìn thấy quê hương đổi mới từng ngày, trẻ em được đến trường đầy đủ, cuộc sống của bà con ngày càng tốt hơn. Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh và kể lại những câu chuyện năm xưa cho thế hệ trẻ nghe. Ông luôn nhắn nhủ rằng: “Hòa bình hôm nay là điều rất quý giá. Phải biết đoàn kết, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm với quê hương.” Câu chuyện của ông Giàng A Páo là hình ảnh đẹp về người lính vùng cao Nậm Mười – những con người bình dị nhưng giàu lòng dũng cảm, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn