Khác

Người lính biên giới phía Bắc năm 1979: “Chúng tôi giữ từng tấc đất của Tổ quốc”

Đã gần nửa thế kỷ trôi qua kể từ những ngày tháng khốc liệt của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, nhưng với ông Nguyễn Văn Thành, cựu chiến binh từng chiến đấu tại mặt trận Lạng Sơn, ký ức về những ngày đầu năm ấy vẫn còn nguyên vẹn. Trong câu chuyện của ông, đó không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là thời khắc mà những người lính trẻ phải đứng lên bảo vệ từng tấc đất nơi biên cương Tổ quốc.

Hải Phòng12/03/2026Đoàn xã Tân An (Đoàn xã Tân An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1979, ông Thành khi ấy mới 22 tuổi. Ông vừa hoàn thành khóa huấn luyện quân sự và được điều về một đơn vị bộ binh đóng quân tại khu vực biên giới phía Bắc. Cuộc sống của những người lính trẻ khi đó chủ yếu xoay quanh việc huấn luyện, tuần tra và canh gác tại các điểm chốt gần biên giới.

Theo ông Thành, những tháng đầu năm 1979, tình hình tại khu vực biên giới trở nên căng thẳng. Các đơn vị quân đội được lệnh tăng cường cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu.

“Chúng tôi biết tình hình đang rất phức tạp, nhưng lúc đó không ai nghĩ chiến tranh sẽ xảy ra nhanh như vậy,” ông nhớ lại.

Rạng sáng ngày 17/2/1979, tiếng pháo nổ vang lên dọc tuyến biên giới. Những người lính tại các điểm chốt nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.

“Lúc đó trời còn tối. Chúng tôi chỉ nghe tiếng pháo và tiếng súng dồn dập từ phía biên giới,” ông kể.

Theo ông Thành, những ngày đầu cuộc chiến diễn ra rất ác liệt. Các đơn vị bộ binh phải chiến đấu trong điều kiện địa hình đồi núi hiểm trở. Những con đường nhỏ quanh co, những cánh rừng rậm rạp trở thành chiến trường.

“Có những trận đánh diễn ra ngay trên các sườn núi. Khoảng cách giữa hai bên rất gần,” ông nói.

Trong hoàn cảnh đó, tinh thần đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất cho những người lính trẻ.

Ông Thành kể rằng trong đơn vị của ông có nhiều chiến sĩ chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Nhiều người lần đầu tiên bước vào chiến trường.

“Nhưng khi chiến đấu, ai cũng rất kiên cường,” ông nói.

Những ngày chiến đấu liên tiếp khiến các chiến sĩ gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Họ phải thay phiên nhau canh gác và chiến đấu suốt ngày đêm.

Theo ông Thành, điều kiện sinh hoạt khi đó rất khó khăn. Lương thực và nước uống phải vận chuyển qua những con đường rừng hiểm trở.

“Có những ngày chúng tôi chỉ ăn lương khô và uống nước suối,” ông kể.

Trong những trận chiến ác liệt, nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng ông Thành chùng xuống.

“Có những người mới hôm qua còn ngồi nói chuyện với nhau, hôm sau đã không còn nữa,” ông nói.

Đối với ông, những mất mát ấy là điều không thể quên trong cuộc đời người lính.

Tuy vậy, điều khiến ông luôn tự hào chính là tinh thần chiến đấu của những người lính nơi biên giới.

“Chúng tôi hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình. Vì vậy không ai lùi bước,” ông chia sẻ.

Sau nhiều tuần chiến đấu, tình hình dần ổn định trở lại. Các đơn vị tiếp tục bám trụ tại khu vực biên giới để bảo vệ lãnh thổ.

Khi cuộc chiến kết thúc, ông Thành cùng đơn vị trở về doanh trại. Những người lính trẻ ngày nào giờ đã trải qua một thử thách lớn của cuộc đời.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về quê hương và bắt đầu cuộc sống bình thường. Nhưng ký ức về những ngày chiến đấu tại biên giới vẫn luôn ở trong tâm trí ông.

Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi tuổi, ông Thành thường kể lại những câu chuyện đó cho con cháu nghe.

“Để chúng hiểu rằng hòa bình hôm nay phải đổi bằng rất nhiều hy sinh,” ông nói.

Mỗi lần có dịp trở lại vùng biên giới phía Bắc, ông lại nhớ đến những đồng đội đã nằm lại nơi đó.

Theo ông Thành, những ngọn núi và con đường nơi biên giới không chỉ là địa danh địa lý mà còn là nơi lưu giữ ký ức của một thế hệ người lính.

“Chúng tôi đã chiến đấu ở đó để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc,” ông nói chậm rãi.

Những câu chuyện của ông Thành không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là một phần lịch sử của đất nước – nơi những người lính trẻ đã đứng lên bảo vệ biên cương trong một thời khắc đầy thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn