Người lính biên giới và lời thề giữ đất
Ông Nguyễn Văn Lâm, cựu chiến binh quê tại huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ, nhập ngũ năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu. Ông được biên chế vào đơn vị bảo vệ biên giới phía Bắc, làm nhiệm vụ giữ gìn chủ quyền Tổ quốc trong giai đoạn căng thẳng cuối những năm 1970.
Cuộc sống nơi biên giới vô cùng gian khổ. Mùa đông rét buốt, sương mù dày đặc, lương thực thiếu thốn, nhưng người lính vẫn ngày đêm bám chốt, tuần tra đường biên, mốc giới. Có những đêm, ông và đồng đội phải nằm phục trong rừng sâu, chỉ cách đối phương vài trăm mét, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Ông Lâm nhớ nhất là lần đơn vị bị pháo kích bất ngờ. Trong làn khói đạn mịt mù, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh. Dù bị thương ở vai, ông vẫn kiên quyết ở lại trận địa cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về quê hương Phú Thọ với những vết sẹo chiến tranh. Trở lại đời thường, ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, làm gương cho con cháu, vận động thanh niên chấp hành luật nghĩa vụ quân sự và giáo dục truyền thống yêu nước.
Mỗi lần nói chuyện với thế hệ trẻ, ông thường chậm rãi nhắc nhở:
“Biên giới hôm nay yên bình là nhờ máu xương của bao người. Các cháu phải sống sao cho xứng đáng.”
✨ THÔNG ĐIỆP
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm là lời nhắc sâu sắc về:
Trách nhiệm bảo vệ chủ quyền quốc gia
Sự hy sinh thầm lặng của những người lính thời hậu chiến
Nghĩa vụ của thế hệ trẻ trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc



