Cựu chiến binh

Người lính biên phòng năm xưa giữ bình yên hôm nay

Tuyên Quang03/07/2026Lò Thị Hường (Đoàn xã Hùng An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sớm nơi vùng biên, màn sương còn giăng kín những triền núi. Tiếng gà gáy hòa cùng tiếng suối chảy dưới thung lũng báo hiệu một ngày mới yên bình.

Ông Đinh Văn Sơn (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) khoác chiếc áo xanh đã bạc màu theo năm tháng, chậm rãi bước trên con đường dẫn đến cột mốc biên giới. Mái tóc đã điểm bạc, bước chân không còn nhanh như thời trai trẻ, nhưng thói quen đi dọc đường biên mỗi sáng vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Hơn bốn mươi năm trước, cũng trên những dãy núi này, ông là một người lính biên phòng trẻ tuổi.

Những ngày ấy, cuộc sống nơi biên cương vô cùng gian khổ. Đường tuần tra chỉ là lối mòn men theo vách đá. Mùa mưa, đất trơn như đổ mỡ. Mùa đông, sương mù dày đặc đến mức người đi trước chỉ cách vài bước chân cũng khó nhìn thấy nhau.

Có những đêm, tổ tuần tra đi suốt nhiều giờ để kiểm tra từng đoạn đường biên, từng cột mốc. Dù giá lạnh hay mưa gió, các anh vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ, bởi ai cũng hiểu rằng mỗi tấc đất nơi biên cương đều thiêng liêng.

Chiến sự lắng xuống, ông Sơn rời quân ngũ trở về quê.

Nhưng trái tim người lính chưa bao giờ rời biên giới.

Ông tích cực tham gia công tác địa phương, vận động bà con chấp hành pháp luật, bảo vệ rừng, giữ gìn đường biên và giúp đỡ những hộ gia đình còn khó khăn. Mỗi khi có đoàn học sinh hay du khách đến thăm vùng biên, ông lại kể cho họ nghe về những năm tháng gian khó, về tình đồng đội và ý nghĩa của từng cột mốc chủ quyền.

Một buổi chiều, mấy em nhỏ trong bản chạy theo ông lên ngọn đồi.

Một em hỏi:

"Ông ơi, sao ngày nào ông cũng ra đây?"

Ông mỉm cười, đặt bàn tay lên cột mốc đã in dấu thời gian.

"Bởi nơi này không chỉ là đường biên của đất nước, mà còn là nơi ông đã gửi lại cả tuổi trẻ. Mỗi lần đến đây, ông thấy mình vẫn đang làm nhiệm vụ."

Các em nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, ánh mắt đầy tự hào.

Hôm ấy, ông chỉ cho các em cách nhận biết đường biên trên bản đồ, kể về những người lính đã lặng lẽ canh giữ biên cương qua nhiều thế hệ và nhắc các em phải biết yêu quê hương từ những điều giản dị nhất: giữ gìn rừng núi, bảo vệ nguồn nước, đoàn kết với bà con và học tập thật tốt.

Chiều xuống, ánh nắng nhuộm vàng những thửa ruộng bậc thang dưới chân núi.

Ông Sơn đứng lặng nhìn về phía đường biên.

Ngày xưa, ông và đồng đội đã giữ bình yên bằng sự can trường giữa gian khó.

Hôm nay, sự bình yên ấy được tiếp nối bằng ý thức của mỗi người dân, bằng những bước chân tuần tra của lớp chiến sĩ trẻ và bằng tình yêu dành cho mảnh đất biên cương.

Ông hiểu rằng nhiệm vụ của người lính không kết thúc khi rời quân ngũ.

Nó chỉ chuyển sang một cách khác: sống gương mẫu, gìn giữ sự đoàn kết, truyền lại ký ức lịch sử cho thế hệ sau và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Biên cương hôm nay đã xanh màu cây lá.

Tiếng súng đã lùi vào quá khứ.

Nhưng trong trái tim của người lính biên phòng năm xưa, lời thề bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn, như ngày đầu khoác lên mình màu áo lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn