Bài viết

Người lính biên phòng nơi địa đầu Tổ quốc

Lào Cai22/05/2026Nguyễn Thanh Huyền (Chi Đoàn trường Mần Non Hạnh Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1984, khi những cơn gió lạnh tràn về vùng núi phía Bắc, tại một đồn biên phòng nhỏ nơi địa đầu Tổ quốc, có người lính trẻ tên Hoàng Minh Đức đang lặng lẽ đứng gác giữa màn sương dày đặc.

Đồn biên phòng nằm cheo leo trên lưng núi cao.

Xung quanh là:

  • Rừng già hun hút

  • Những con đường đất ngoằn ngoèo

  • Và những cột mốc biên giới nằm im lặng giữa mây trời

  • Nơi ấy mùa đông lạnh cắt da.

    Có những đêm nhiệt độ xuống rất thấp, gió núi thổi rít qua vách đá khiến người đứng gác run buốt.

    Đức quê ở Nam Định.

    Ngày nhận nhiệm vụ lên biên giới, mẹ anh lo lắng:

    “Trên ấy chắc khổ lắm con nhỉ?”

    Đức chỉ cười:

    “Khổ mấy cũng phải có người giữ biên cương mà mẹ.”

    Câu nói giản dị ấy theo anh suốt những năm tháng quân ngũ.

    Cuộc sống nơi đồn biên phòng vô cùng gian nan.

    Đồn chỉ có vài dãy nhà gỗ đơn sơ dựng bên sườn núi.

    Mùa mưa:

    • Đường sạt lở

  • Suối dâng cao

  • Lương thực tiếp tế nhiều khi bị chậm hàng tuần

  • Mùa đông:

    • Sương phủ kín núi rừng

  • Nước đóng băng vào sáng sớm

  • Gió lạnh lùa qua từng khe cửa

  • Nhưng những người lính biên phòng vẫn ngày đêm bám trụ nơi tuyến đầu.

    Công việc của họ không chỉ tuần tra bảo vệ biên giới…

    Mà còn giúp đỡ bà con vùng cao:

    • Chữa bệnh

  • Gùi gạo

  • Dạy chữ cho trẻ nhỏ

  • Và hỗ trợ dân bản mỗi khi thiên tai xảy ra

  • Đức được giao phụ trách một tổ tuần tra đường biên.

    Mỗi chuyến đi thường kéo dài nhiều ngày.

    Các anh phải:

    • Băng rừng

  • Leo núi

  • Và đi qua những con dốc cheo leo đầy đá tai mèo sắc nhọn

  • Có hôm mưa rét kéo dài, quần áo ướt sũng nhiều ngày không khô.

    Đêm xuống, cả tổ đốt lửa giữa rừng để sưởi ấm.

    Người lính lớn tuổi tên Hùng thường vừa hong giày vừa nói:

    “Biên giới yên bình là nhờ có những bước chân tuần tra như thế này.”

    Đức lặng im nhìn ngọn lửa bập bùng rồi khẽ gật đầu.

    Anh hiểu rằng:

    Mỗi bước chân nơi biên cương đều mang theo trách nhiệm với Tổ quốc.

    Một lần tuần tra gần cột mốc biên giới giữa mùa đông, cả tổ gặp trận mưa tuyết bất ngờ.

    Gió núi thổi mạnh đến mức khó đứng vững.

    Sương phủ trắng cả lối đi.

    Một chiến sĩ trẻ bị sốt rét run lẩy bẩy.

    Đức lập tức cởi áo khoác ngoài cho đồng đội rồi dìu anh tiếp tục di chuyển.

    Suốt nhiều giờ giữa núi rừng lạnh buốt, cả tổ phải bám vào nhau mới vượt qua được đoạn đường hiểm trở.

    Khi về tới đồn, đôi bàn chân ai cũng tím tái vì giá rét.

    Nhưng không ai than vãn.

    Bởi họ hiểu:

    Sau lưng mình là sự bình yên của đất nước.

    Ngoài những chuyến tuần tra, điều khiến Đức nhớ nhất là tình cảm của đồng bào vùng cao.

    Người dân nơi đây nghèo nhưng rất chân thành.

    Mỗi lần bộ đội xuống bản, bà con thường:

    • Mời bát nước ngô nóng

  • Chia từng củ sắn

  • Và gọi các anh là “con cháu trong nhà”

  • Có lần sau trận lũ lớn, nhiều ngôi nhà trong bản bị cuốn trôi.

    Đồn biên phòng lập tức cử người xuống giúp dân dựng lại nhà cửa.

    Đức cùng đồng đội thức trắng nhiều đêm:

    • Chặt gỗ

  • Dựng cột

  • Và chuyển từng bao gạo cứu trợ cho bà con

  • Một cụ già người Mông xúc động nắm tay anh:

    “Có bộ đội biên phòng, dân bản yên tâm lắm.”

    Nghe câu nói ấy, Đức thấy mọi gian khổ đều trở nên xứng đáng.

    Đêm giao thừa năm ấy, cả đồn chỉ có một cành đào rừng nhỏ cắm trong chiếc bình nhôm cũ.

    Mâm cơm Tết đơn sơ với:

    • Ít bánh chưng

  • Đĩa thịt hộp

  • Và nồi canh rau rừng

  • Nhưng tiếng cười vẫn vang khắp căn bếp nhỏ.

    Sau bữa cơm, Đức cùng đồng đội thay nhau đứng gác.

    Giữa trời đêm lạnh giá nơi biên cương, anh nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trên cột cờ trước đồn mà lòng bỗng ấm lạ thường.

    Anh nhớ nhà da diết.

    Nhớ mẹ già.

    Nhớ cánh đồng quê xa xôi.

    Nhưng anh cũng tự hào vì mình đang canh giữ nơi địa đầu của đất nước.

    Một lần, trong cuốn nhật ký nhỏ, Đức viết:

    “Người lính biên phòng có thể xa gia đình… nhưng luôn được ở rất gần Tổ quốc.”

    Nhiều năm sau, khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, Đức vẫn không quên những tháng ngày nơi biên giới.

    Ông thường kể cho con cháu nghe về:

    • Những đêm tuần tra trong sương lạnh

  • Những cột mốc giữa đại ngàn

  • Và tình cảm quân dân nơi vùng cao biên giới

  • Mỗi lần xem lại tấm ảnh chụp cùng đồng đội bên cột mốc biên cương năm ấy, ông lại xúc động.

    Bởi tuổi trẻ của ông đã gắn với:

    • Núi rừng biên giới

  • Lá cờ đỏ sao vàng

  • Và những năm tháng âm thầm giữ bình yên cho Tổ quốc

  • “Người lính biên phòng nơi địa đầu Tổ quốc” không chỉ là câu chuyện về cuộc sống nơi biên cương…

    Mà còn là biểu tượng của:

    • Tinh thần trách nhiệm

  • Lòng yêu nước

  • Và sự hy sinh thầm lặng của những người lính ngày đêm canh giữ chủ quyền thiêng liêng của đất nước Việt Nam

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn