Bài viết

NGƯỜI LÍNH BỘ BINH TẠI BIÊN GIỚI TÂY NAM

Bi thương nhất là thảm kịch diễn ra, nhìn biên cương tan hoang dưới bàn tay của quân địch, chúng tôi càng hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh. Những ngôi làng bị thiêu rụi, những đồng đội bị giết hại dã man – tất cả điều đó là nỗi đau không thể nguôi ngoai. Đó những ký ức không thể xoá nhoà trong tâm trí chúng tôi.

An Giang06/04/2026Đoàn xã phú Tân4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH BỘ BINH TẠI BIÊN GIỚI TÂY NAM

***

Chú Phạm Văn Nhủ. Ký ức về chiến tranh là một ký ức không thể nào quên đối với những người lính từng trực tiếp đối diện với chúng, những năm tháng đầy khói lửa tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa ngừng vang vọng, chú Phạm Văn Nhủ người lính bộ binh năm ấy tuy không trực tiếp cầm súng ra chiến đấu với quân thù nhưng nhiệm vụ của người lính công binh cũng gian nan, nguy hiểm không kém, khi mở đường, bắc cầu qua sông, rà phá bom mìn... Những người lính công binh luôn phải đối diện với hy sinh, mất mát.

Năm 1976, với tinh thần tràn đầy nhiệt huyết, chú đã tình nguyện lên đường tham gia nghĩa vụ quân sự sinh hoạt tại tỉnh đội và chuyên ngành Bộ binh để phục vụ cho chiến tranh Biên giới Tây Nam.

Tiếng pháo vang lên giữa núi rừng biên cương không chỉ là âm thanh của chiến trận, mà còn là lời khẳng định chủ quyền, lòng kiên định của quân dân Việt Nam trước kẻ thù xâm lấn. Trong những tiếng pháo vang dội ấy, Quân địch tràn sang bất ngờ với lực lượng áp đảo, đạn địch cày xới mặt đất quanh mình, tiếng pháo rền vang suốt ngày đêm. Chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay cạnh mình.

Bi thương nhất là thảm kịch diễn ra, nhìn biên cương tan hoang dưới bàn tay của quân địch, chúng tôi càng hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh. Những ngôi làng bị thiêu rụi, những đồng đội bị giết hại dã man – tất cả điều đó là nỗi đau không thể nguôi ngoai. Đó những ký ức không thể xoá nhoà trong tâm trí chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn