Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH BỘ BINH TỪ ĐỒN TRẠI – HÀNH TRÌNH QUA THANH HÓA, VINH VÀ NHỮNG NẺO ĐƯỜNG LÀO

Có những người lính bước vào quân ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở những năm tháng cuối cùng. Họ mang theo tuổi trẻ, niềm tin và tình yêu quê hương để đi đến những nơi đất nước cần. Cựu chiến binh Tạ Văn Lung, người con của Tổ dân phố Đồn Trại, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một người lính như thế. Sinh năm 1953, ông nhập ngũ năm 1973, thuộc Quân khu 4, thực hiện nhiệm vụ bộ binh. Trong những năm tháng quân ngũ, ông từng hoạt động trên nhiều địa bàn như Thanh Hóa, Vinh và Lào, gắn với lực lượng từ Trị – Thiên trở ra Bắc. Năm 1978, sau năm năm trong quân đội, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Năm năm ấy có thể không phải một khoảng thời gian quá dài, nhưng đó là những năm tháng tuổi trẻ được đặt vào một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ Đồn Trại lên đường

Ông Tạ Văn Lung sinh năm 1953, quê tại TDP Đồn Trại, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.

Năm 1973, khi ông vừa tròn hai mươi tuổi, ông lên đường nhập ngũ.

Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào những năm cuối.

Đất nước vẫn còn chia cắt.

Chiến tranh vẫn diễn ra.

Và những người thanh niên ở các làng quê vẫn tiếp tục lên đường.

Từ Đồn Trại, một người con của Sầm Sơn bắt đầu hành trình của mình trong màu áo lính.


Quân khu 4 – vùng đất của những người lính

Ông Tạ Văn Lung thuộc Quân khu 4, một địa bàn có vị trí đặc biệt quan trọng trong chiến tranh.

Quân khu 4 trải dài trên khu vực Bắc Trung Bộ, nằm giữa hậu phương miền Bắc và chiến trường phía Nam.

Đây vừa là địa bàn chiến đấu, vừa là tuyến giao thông, hậu cần quan trọng.

Những vùng đất như Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên đều gắn với những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Người lính thuộc Quân khu 4 phải làm quen với những điều kiện vô cùng gian khổ.

Và ông Lung cũng bắt đầu những năm tháng quân ngũ của mình từ nơi ấy.


Người lính bộ binh

Nhiệm vụ của ông là bộ binh.

Đây là lực lượng trực tiếp có mặt trên chiến trường.

Người lính bộ binh phải hành quân.

Phải chiến đấu.

Phải giữ vị trí.

Phải phối hợp với các lực lượng khác.

Và trong nhiều hoàn cảnh, họ phải chịu đựng những điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn.

Không có chiến trường nào dễ dàng đối với người lính bộ binh.

Mỗi bước chân đều đòi hỏi sự bền bỉ.

Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi tinh thần kỷ luật.

Và trên hết là ý chí hoàn thành nhiệm vụ.


Những năm tháng trên quê hương Thanh Hóa

Một phần hành trình quân ngũ của ông gắn với chiến trường Thanh Hóa.

Thanh Hóa vừa là quê hương, vừa là địa bàn chiến lược trong thời kỳ chiến tranh.

Đối với một người lính quê Sầm Sơn, được thực hiện nhiệm vụ trên chính quê hương mình có lẽ mang đến những cảm xúc rất đặc biệt.

Đó vừa là nơi thân thuộc.

Nhưng cũng là nơi cần người lính bảo vệ.

Những con đường quen thuộc.

Những vùng đất từng đi qua.

Nhưng giờ đây, người thanh niên năm nào nhìn chúng bằng đôi mắt của một người lính.


Vinh – một chặng đường của người lính

Từ Thanh Hóa, hành trình của ông tiếp tục đến Vinh.

Vinh và khu vực Nghệ An trong chiến tranh có vị trí quan trọng trên tuyến giao thông Bắc – Nam.

Đây là nơi chịu ảnh hưởng trực tiếp của chiến tranh và cũng là một trong những địa bàn bảo đảm cho việc vận chuyển người, hàng hóa và lực lượng vào chiến trường.

Người lính bộ binh hoạt động tại đây phải luôn trong trạng thái sẵn sàng.

Một nhiệm vụ có thể đến bất cứ lúc nào.

Một cuộc hành quân có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.

Và người lính phải đi.


Từ Trị – Thiên trở ra ngoài Bắc

Đơn vị của ông thuộc Quân khu 4, từ Trị – Thiên trở ra ngoài Bắc.

Điều đó cho thấy hành trình của ông gắn với một không gian chiến lược rộng lớn.

Từ những địa bàn phía Nam của Quân khu 4 đến Thanh Hóa, Vinh và các khu vực phía Bắc.

Người lính không chỉ đứng ở một địa điểm.

Họ có thể phải di chuyển theo nhiệm vụ.

Địa bàn thay đổi.

Điều kiện thay đổi.

Nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn không thay đổi:

sẵn sàng nhận lệnh và hoàn thành nhiệm vụ.


Những nẻo đường sang Lào

Một phần đặc biệt trong hành trình của ông Tạ Văn Lung là địa bàn Lào.

Trong những năm tháng chiến tranh, khu vực Lào có ý nghĩa quan trọng đối với chiến trường Đông Dương.

Nhiều tuyến đường chiến lược đi qua địa bàn Lào.

Nhiều đơn vị của Việt Nam từng thực hiện nhiệm vụ tại đây.

Đối với người lính, đi đến Lào cũng đồng nghĩa với việc phải thích nghi với một môi trường mới.

Rừng núi.

Địa hình hiểm trở.

Khí hậu khắc nghiệt.

Những cung đường dài.

Tất cả đều đòi hỏi sức chịu đựng và tinh thần rất cao.


Người lính giữa rừng núi

Có lẽ một trong những thử thách lớn nhất đối với người lính bộ binh là hành quân qua những địa hình tự nhiên khắc nghiệt.

Rừng núi khiến việc di chuyển trở nên khó khăn.

Đường đi không phải lúc nào cũng rõ ràng.

Hành trang phải được mang theo.

Vũ khí phải luôn sẵn sàng.

Và đôi khi, người lính phải đi trong thời gian dài mà không có điều kiện nghỉ ngơi đầy đủ.

Nhưng những điều đó dần trở thành một phần của cuộc sống quân ngũ.


Đồng đội – những người cùng bước

Trong quân đội, người lính không bao giờ thực sự đơn độc.

Bên cạnh họ luôn có đồng đội.

Cùng hành quân.

Cùng ăn.

Cùng nghỉ.

Cùng nhận nhiệm vụ.

Cùng vượt qua những thời điểm khó khăn.

Đặc biệt với người lính bộ binh, tình đồng đội càng trở nên quan trọng.

Một người mệt, người khác giúp đỡ.

Một người gặp khó khăn, cả đơn vị cùng hỗ trợ.

Chính sự gắn bó ấy tạo nên sức mạnh để những người lính có thể vượt qua những chặng đường dài.


Năm 1975 – đất nước thống nhất

Năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc.

Đất nước thống nhất.

Đối với nhiều người lính, đây là thời khắc họ đã chờ đợi suốt những năm tháng chiến tranh.

Nhưng với ông Tạ Văn Lung, hành trình quân ngũ vẫn chưa kết thúc ngay lập tức.

Ông tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến năm 1978.

Ba năm sau ngày đất nước thống nhất, ông mới hoàn thành nhiệm vụ và trở về.


1978 – trở về quê hương

Năm 1978, sau khoảng năm năm trong quân ngũ, ông Tạ Văn Lung xuất ngũ.

Từ một chàng trai hai mươi tuổi rời Đồn Trại năm 1973, ông trở về khi đã trải qua những năm tháng quan trọng nhất của tuổi trẻ.

Ông đã đi qua:

Thanh Hóa.

Vinh.

Lào.

Và nhiều địa bàn trong khu vực Quân khu 4.

Đó là những địa danh không chỉ nằm trên bản đồ.

Chúng trở thành một phần ký ức của người lính.


Trở về với cuộc sống đời thường

Sau khi xuất ngũ, người lính trở về với quê hương.

Những công việc đời thường lại bắt đầu.

Không còn những buổi hành quân.

Không còn tiếng lệnh tập hợp.

Không còn những ngày tháng sống trong kỷ luật quân đội.

Nhưng những phẩm chất được rèn luyện trong quân ngũ vẫn còn đó.

Kỷ luật.

Tinh thần trách nhiệm.

Sự kiên trì.

Tình đồng đội.

Và trên hết là lòng yêu quê hương, đất nước.


Nhìn lại một tuổi trẻ đã đi qua

Năm năm trong quân đội có thể được tính bằng một con số rất đơn giản.

Nhưng với một người lính, năm năm ấy chứa đựng rất nhiều câu chuyện.

Có những ngày hành quân.

Có những đêm trực.

Có những lần xa nhà.

Có những người đồng đội gặp gỡ rồi chia tay.

Có những địa danh tưởng như chỉ đi qua một lần nhưng sau này lại trở thành ký ức suốt đời.

Và tất cả đã tạo nên tuổi trẻ của người lính Tạ Văn Lung.


Từ Đồn Trại đến những nẻo đường chiến tranh

Nhìn lại hành trình của cựu chiến binh Tạ Văn Lung, có thể thấy những dấu mốc rất rõ:

1953 – sinh ra tại Đồn Trại, Sầm Sơn.

1973 – ở tuổi 20, lên đường nhập ngũ.

Quân khu 4 – trở thành người lính bộ binh.

Thanh Hóa – Vinh – Lào – những địa bàn gắn với hành trình quân ngũ.

1975 – đất nước thống nhất.

1978 – hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ.

Một hành trình không quá dài nhưng đi qua một thời kỳ lịch sử đặc biệt.

Ông là một trong rất nhiều người thanh niên Việt Nam đã đặt tuổi trẻ của mình vào vận mệnh chung của đất nước.

Họ không biết mình sẽ đi bao xa.

Không biết ngày trở về là khi nào.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ vẫn lên đường.

Với ông Tạ Văn Lung, hành trình ấy bắt đầu từ Đồn Trại, Sầm Sơn, đi qua Thanh Hóa, Vinh, Lào, qua những năm tháng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, rồi kết thúc bằng ngày trở về quê hương năm 1978.

Những cung đường ấy giờ đây có thể đã bình yên.

Nhưng trong ký ức của người lính, chúng vẫn còn nguyên dấu chân của một thời tuổi trẻ.

Một người lính bộ binh – một chặng đường năm năm – một tuổi trẻ gửi lại cho đất nước.

Và khi nhìn lại, điều còn đọng lại không chỉ là những chiến trường đã đi qua, mà còn là một điều giản dị:

Có một thế hệ đã từng lên đường khi Tổ quốc cần, và chính những năm tháng ấy đã làm nên một phần lịch sử của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn