Bài viết

Người lính Bộ binh và 81 ngày đêm rực lửa Thành cổ

Kỷ niệm đáng nhớ nhất, một lằn ranh sinh tử khắc sâu suốt cuộc đời ông Điệp, diễn ra trong một đợt phản kích ác liệt tại bờ sông Thạch Hãn

Thanh Hóa21/08/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thế hệ những người thanh niên ra trận năm xưa, câu chuyện của ông Bùi Văn Điệp (sinh năm 1958, quê tại thôn Cẩm Hoàng, xã Vĩnh Quang, nay thuộc xã Tây Đô) mang một dấu ấn vô cùng đặc biệt. Năm 1971, khi mới bước sang tuổi 13 – lứa tuổi còn đèn sách tới trường, cậu thiếu niên Bùi Văn Điệp đã khai tăng tuổi, xếp bút nghiên theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Khoác lên mình bộ quân phục rộng thùng thình, ông vinh dự đứng trong hàng ngũ của binh chủng Bộ binh – những chiến sĩ "bám thắt lưng địch mà đánh", trực tiếp đối mặt với hiểm nguy nơi đầu sóng ngọn gió.

Mùa hè năm 1972, người lính trẻ Bùi Văn Điệp cùng đơn vị nhận lệnh tiến vào chiến trường Quảng Trị. Đó là thời điểm diễn ra cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ – nơi mà mỗi tấc đất, mỗi viên gạch đều thấm đẫm máu của các anh hùng liệt sĩ. Sách báo sau này gọi đó là "thị xã chảo lửa", nơi Mỹ - Ngụy đã điên cuồng dội xuống hàng vạn tấn bom đạn, biến Thành cổ thành một túi bom khổng lồ hòng san phẳng ý chí của quân ta.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất, một lằn ranh sinh tử khắc sâu suốt cuộc đời ông Điệp, diễn ra trong một đợt phản kích ác liệt tại bờ sông Thạch Hãn. Hôm đó, đại đội bộ binh của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một mũi tiến công quan trọng ngay sát chân tường thành đổ nát. Đột ngột, pháo bầy từ các hạm đội ngoài khơi của Mỹ phối hợp cùng máy bay B-52 dội xuống trận địa. Mặt đất rung chuyển dữ dội, bầu trời ban ngày bỗng chốc tối đen như mực bởi khói bom và bụi đất cát.

Tiếng bom vừa dứt, một làn mưa đạn súng máy từ xe tăng và bộ binh địch từ ba phía quét tới rát mặt, cày nát những bờ công sự vừa mới đào. Trong làn khói đặc quánh, ông Điệp nghe tiếng hét thất thanh của đồng đội xung quanh. Ngay lúc đó, một quả đạn pháo nổ áp sát sát hầm chốt. Sức ép nghẹt thở hất văng ông Điệp ra khỏi vị trí, bùn đất mù mịt chôn vùi nửa thân người ông dưới hố bom.

Giữa làn mưa đạn xé gió, đạn bám sát sàn sạt ngay trên đầu, chỉ cần ông nhấc cao người một gang tay là có thể trúng đạn. Toàn bộ thông tin liên lạc bị cắt đứt. Nhận thấy các mũi súng máy của địch đang áp sát, ông Điệp nén cơn đau, dùng chút sức lực dẻo dai của tuổi trẻ luồn lách, trườn sấp qua những hố bom đầy mảnh đạn hôi nồng mùi thuốc súng. Cứ mỗi lần đạn Mỹ quét qua, ông lại áp sát người vào lòng đất mẹ, tận dụng từng xác xe tăng cháy, từng mảng tường đổ để che chắn. Suốt nhiều giờ đồng hồ giành giật sự sống với tử thần trong gang tấc, bằng sự mưu trí và ý chí kiên cường, ông đã thoát chết một cách thần kỳ dưới làn mưa đạn dày đặc, bò về được tuyến sau để hội quân và tiếp tục cầm súng chiến đấu.

Trận chiến đi qua, ông Bùi Văn Điệp mang trên mình những vết thương sâu sắc của chiến tranh, trở thành thương binh hạng 3/4. Trở về quê hương Cẩm Hoàng, xã Tây Đô với cơ thể không còn vẹn nguyên, nhưng khí chất kiên trung của người chiến sĩ Bộ binh năm xưa vẫn vẹn nguyên trong từng cử chỉ, lời nói. Câu chuyện thoát chết thần kỳ giữa "mưa bom bão đạn" Mỹ của ông không chỉ là một ký ức cá nhân, mà là bài ca sống động về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường dâng hiến cho độc lập dân tộc, thắp sáng niềm tự hào cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn