NGƯỜI LÍNH BỘ ĐỘI QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH GIẢI PHÓNG MIỀN NAM MÙA XUÂN NĂM 1975

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ NGƯỜI LÍNH BỘ ĐỘI QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH GIẢI PHÓNG MIỀN NAM MÙA XUÂN NĂM 1975
Kính gửi các cô chú Ban giám khảo! Em tên là Nguyễn Trường An, học sinh lớp 1A5, Trường Tiểu học Thạch Châu, xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh. Hôm nay, em xin kể về ông nội của em - một người ông mà em luôn tự hào và biết ơn. Ông em tên là Nguyễn Tiến Hạ, hiện sống tại thôn Tiến Châu, xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh. Năm nay ông đã 72 tuổi. Tuổi thơ của em gắn liền với những câu chuyện ông kể về một thời tuổi trẻ hào hùng - khi ông cùng đồng đội lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Năm 1974, ông được điều động vào miền Nam. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tham gia nhập ngũ tại Sư đoàn 341 - Quân đoàn 4. Sau ba tháng huấn luyện gian khổ, đơn vị của ông nhận lệnh tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh chiến dịch lịch sử giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước
Ông kể rằng, trong những ngày tháng chiến đấu ác liệt ấy, mỗi viên đạn ông bắn ra đều mang theo khát vọng hòa bình cho dân tộc. Một trong những trận đánh khốc liệt nhất là trận giải phóng thị xã Xuân Lộc – cửa ngõ phía Đông của Sài Gòn, tạo tiền đề cho cuộc tổng tiến công vào Sài Gòn – Gia Định. Trong trận chiến ấy, đơn vị của ông đã phải chịu nhiều tổn thất, nhưng tinh thần chiến đấu của những người lính vẫn kiên cường, không hề lùi bước. Sau khi miền Nam được giải phóng, đất nước chưa kịp nghỉ ngơi thì ông lại tiếp tục cùng đơn vị lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam. Ông kể về những ngày tháng chiến đấu gian khổ nơi rừng sâu nước độc, phải băng rừng, lội suối, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy để chiến đấu chống lại quân Khmer Đỏ, góp phần giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng. Đến năm 1980, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế cao cả, ông trở về quê hương. Những năm tháng chiến tranh gian khổ đã để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương và bệnh tật. Bước chân ông nay đã chậm hơn, đôi mắt cũng không còn sáng rõ như xưa. Thế nhưng, trong ông vẫn luôn toát lên phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: giản dị, kiên cường và đầy trách nhiệm. Dù đã nghỉ hưu, ông vẫn tích cực tập thể dục, tham gia các hoạt động của địa phương và hội cựu chiến binh. Mỗi lần nhìn ông khoác trên mình những tấm huy chương lấp lánh – phần thưởng cao quý mà Nhà nước trao tặng – em lại càng thêm tự hào về ông.
Em rất yêu quý ông nội của mình. Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, nghe lời ông bà, cha mẹ và thầy cô, để xứng đáng là cháu ngoan của ông. Em mong rằng, khi Tổ quốc cần, em cũng sẽ sẵn sàng góp một phần nhỏ bé của mình để xây dựng và bảo vệ đất nước ngày càng giàu đẹp. Cuối cùng, em xin chân thành cảm ơn các thầy cô và các cô chú đã lắng nghe câu chuyện của em
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



