Người lính bước ra từ chiến tranh - CCB Lê Khắc Nho
Có những con người không cần nói nhiều về mình nhưng chỉ qua cách sống và những câu chuyện giản dị cũng đủ để người khác cảm nhận được giá trị của một cuộc đời. Trong lần tìm hiểu về những cựu chiến binh trên quê hương Hoàng Mai, tôi có dịp gặp ông Lê Khắc Nho, sinh ngày 5 tháng 2 năm 1955, quê ở Khối 10, phường Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An (trước đây là thôn 10, xã Quỳnh Vinh, thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An). Cuộc gặp gỡ ấy đã giúp tôi hiểu thêm về một thế hệ thanh niên từng dành tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về ông là sự giản dị và điềm đạm. Trong ngôi nhà không quá lớn, vẫn còn lưu giữ một chiếc rương sắt màu xanh đã cũ. Lớp sơn bong tróc theo thời gian, những vết gỉ sét in hằn dấu ấn năm tháng. Với nhiều người, đó chỉ là một món đồ cũ kỹ, nhưng với ông, chiếc rương ấy là một phần ký ức không thể thay thế. Ông nhẹ nhàng kể rằng đó là chiếc rương từng dùng để đựng súng trong những năm tháng quân ngũ. Nó đã theo ông suốt chặng đường làm nhiệm vụ nơi biên cương và chứng kiến biết bao kỷ niệm của tuổi trẻ.
Nhắc về những năm tháng ấy, ông cho biết mình nhập ngũ vào tháng 8 năm 1978, trong bối cảnh tình hình biên giới phía Bắc diễn biến căng thẳng. Khi Tổ quốc cần, chàng trai ngoài hai mươi tuổi khi ấy không do dự lên đường nhập ngũ với suy nghĩ rất giản dị: bảo vệ đất nước là trách nhiệm của tuổi trẻ.
Ông được biên chế về Sư đoàn 316 (F316), Quân khu 2, giữ cương vị trợ lý quân lực tiểu đoàn. Đơn vị của ông đóng quân chủ yếu tại Than Uyên, Phong Thổ và từng tham gia chiến đấu tại thị xã Lào Cai, tỉnh Hoàng Liên Sơn (nay thuộc tỉnh Lào Cai). Khi kể về chiến trường, ông không nhấn mạnh những hiểm nguy mà luôn nói về tinh thần của người lính. Theo ông, tất cả đều mang trong mình niềm tin tuyệt đối vào Đảng và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Chính niềm tin ấy đã giúp họ vượt qua mọi thử thách.
Những câu chuyện về cuộc sống nơi đơn vị khiến tôi không khỏi xúc động. Điều kiện sinh hoạt khi ấy vô cùng thiếu thốn, có những ngày bộ đội chỉ ăn bo bo và sắn để cầm cự. Giữa lúc khó khăn nhất, đồng bào người H'Mông đã gùi từng gùi măng rừng đến tặng bộ đội. Ông mỉm cười khi nhớ lại: "Măng chỉ là món ăn bình thường thôi, nhưng hồi ấy ngon lắm." Sau nhiều năm, điều còn đọng lại trong ký ức của ông không phải là những bữa ăn thiếu thốn mà chính là tình cảm chân thành của đồng bào dành cho người lính. Đó là nguồn động viên lớn lao để họ thêm vững tin hoàn thành nhiệm vụ.
Điều khiến tôi ấn tượng hơn cả là cách ông nhắc đến đồng đội. Ông kể về những người lính trẻ luôn kề vai sát cánh, chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước và cùng chung một ý chí chiến đấu. Trong suy nghĩ của họ khi ấy, lợi ích của Tổ quốc luôn được đặt lên trên lợi ích cá nhân. Chính tình đồng chí, đồng đội đã trở thành sức mạnh giúp họ vượt qua gian khổ và hiểm nguy nơi chiến trường.
Dẫu cuộc sống chiến đấu đầy khó khăn nhưng doanh trại vẫn luôn vang tiếng hát sau những giờ huấn luyện. Những khẩu hiệu như: "Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu" hay "Tất cả vì một đất nước bình yên" không chỉ là những dòng chữ trên bảng tin mà đã trở thành phương châm sống, tiếp thêm ý chí cho những người lính trẻ.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, ông tiếp tục cống hiến trong thời bình. Được Đảng tin tưởng giao công tác tại địa phương, sau này ông đảm nhiệm cương vị Chủ nhiệm thị xã Hoàng Mai. Dù ở chiến trường hay trong công việc hằng ngày, ông vẫn giữ nguyên tác phong của người lính: sống kỷ luật, có trách nhiệm và luôn đặt lợi ích tập thể lên hàng đầu.
Điều đáng quý là suốt cuộc trò chuyện, ông chưa một lần nhận mình là người có công lao lớn. Khi được hỏi muốn nhắn gửi điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay, ông chỉ nhẹ nhàng nói: "Tổ quốc cần lúc nào thì tuổi trẻ cũng phải sẵn sàng cống hiến. Mỗi người đều phải góp sức để xây dựng một đất nước dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh." Đó không chỉ là lời nhắn gửi của một cựu chiến binh mà còn là bài học sâu sắc về trách nhiệm công dân đối với đất nước.
Rời ngôi nhà của ông, hình ảnh chiếc rương sắt cũ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Nó không chỉ lưu giữ những kỷ vật của một người lính mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ vì độc lập, bình yên của dân tộc. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Khắc Nho giúp tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trên chiến trường mà còn được tiếp nối bằng tinh thần học tập, lao động, cống hiến và trách nhiệm của mỗi người trong cuộc sống hôm nay. Những con người như ông chính là những tấm gương lặng thầm nhưng luôn tỏa sáng, truyền cảm hứng để các thế hệ sau tiếp tục gìn giữ và xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.



