NGƯỜI LÍNH BƯỚC RA TỪ THỜI HOA LỬA VÀ HÀNH TRÌNH GIEO BÌNH YÊN NƠI ẤP BÀU CHIM
Giữa vùng đất Phú Xuân của huyện Tân Phú, nơi những vườn điều, vườn tiêu nối tiếp nhau đến tận đường chân trời, có một người đàn ông mà bà con ai cũng quen tên, nhớ mặt: ông Trần Hồng Nhiễm – Trưởng ấp Bàu Chim. Từ bóng dáng của một người lính từng đi qua những ngày “hoa lửa”, ông trở về đời thường với trái tim kiên trung, để rồi suốt nhiều nhiệm kỳ đứng mũi chịu sào, giữ cho vùng quê rộng lớn này sự bình yên đáng quý.
Dấu chân của người lính trên con đường làm dân vận
Ấp Bàu Chim có diện tích rộng trải, đường ngang ngõ dọc như mê cung. Nhiều người từng nói đùa: “Muốn giữ an ninh ở đây phải đi nhanh hơn tội phạm”. Thế nhưng hơn chục năm qua, ông Nhiễm – Phó Bí thư Chi bộ, Trưởng ấp, Chi hội trưởng Cựu chiến binh – đã làm thứ việc tưởng chừng không thể: giữ cho địa bàn rộng bằng cả 5 ấp khác cộng lại luôn vững vàng trật tự.
Người dân ở đây kể về ông bằng những câu chuyện giản dị mà ấm áp. Trưa nắng chang chang hay đêm gió lạnh, chỉ cần nghe trong ấp có mâu thuẫn, tranh chấp hay tiếng cãi vã của hai nhà nào đó, ông lại đội mưa, quên bữa mà chạy đến. Ông không nói những lời nặng nề, không phán xét ai đúng ai sai. Ông dùng cái tình của người lính từng vào sinh ra tử, dùng sự nhân hậu của một giáo dân sống tử tế để hòa giải.
Nhờ vậy, nhiều vụ việc tưởng chừng kéo dài lại được giải quyết bằng nụ cười và cái bắt tay.
Mái ấm tri thức cho học trò nghèo
Trong chiến tranh, ông từng chứng kiến nhiều đứa trẻ thiệt thòi không được đến trường. Có lẽ vì thế mà khi trở về đời thường, ông càng trân trọng con chữ hơn ai hết.
Từ đồng phụ cấp ít ỏi, từ những khoản khen thưởng tích góp, ông âm thầm đỡ đầu hàng chục học sinh khó khăn. Em cần sách vở ông mua sách vở; em thiếu học phí ông đóng học phí; em ở xa trường ông tặng xe đạp để khỏi phải bỏ học.
Với bọn trẻ, ông không chỉ là trưởng ấp – mà là một người cha thứ hai, lặng lẽ đứng sau đỡ giấc mơ của các em.
Cổng rào an ninh – từ nỗi lo của dân thành sáng kiến của lòng dân
Từng chứng kiến những lần trộm nông sản, mất chó, mất xe… ông Nhiễm luôn đau đáu:
“Mình đã từng chiến đấu giữ quê hương trong thời chiến. Giờ thời bình, càng phải giữ bình yên cho dân.”
Năm 2019, ông đề xuất mô hình “Cổng rào an ninh” – giải pháp ngăn tội phạm lợi dụng đường tắt trong ấp để tẩu thoát. Không đợi ai góp trước, ông mạnh dạn dùng quỹ Chi hội Cựu chiến binh và bỏ hơn 35 triệu đồng tiền túi để dựng 4 cổng rào ở các vị trí trọng yếu. Khi bà con thấy trưởng ấp “dám làm thiệt”, phong trào đóng góp lập tức lan rộng.
Nhờ hệ thống cổng rào ấy, trộm cắp giảm hẳn, bà con an tâm ngủ ngon, trẻ con vui chơi không còn nơm nớp lo sợ.
Câu chuyện tưởng như nhỏ ấy lại đánh dấu một bước chuyển mình lớn của Bàu Chim.
Phần thưởng lớn nhất là bình yên của dân
Những bằng khen từ tỉnh, huyện dành cho ông suốt nhiều năm liền là ghi nhận xứng đáng. Đặc biệt, ông được tuyên dương là tấm gương tiêu biểu trong thực hiện Chỉ thị 05-CT/TW về học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.
Nhưng với ông, phần thưởng quý nhất không phải giấy khen mà là tiếng cười trẻ nhỏ trên đường đến trường, sự yên tâm của người dân sau mỗi mùa thu hoạch và ánh mắt tin yêu của bà con trong ấp.
Người lính thời hoa lửa – người cán bộ thời bình
Nếu thời chiến ông chiến đấu bằng ý chí, thì thời bình ông chiến đấu bằng lòng tử tế.Nếu thời chiến ông cầm súng, thì hôm nay ông cầm cái tâm để giữ vững sự bình yên.
Ông Trần Hồng Nhiễm chính là hình ảnh đẹp của người cán bộ cơ sở tận tụy, miệng nói – tay làm, nghĩ cho dân trước, lo cho mình sau. Câu chuyện thời hoa lửa của ông vẫn tiếp tục được viết tiếp giữa đời thường, bằng những việc làm chân thành, giản dị mà đầy ý nghĩa.
Ấp Bàu Chim hôm nay bình yên và ấm áp – bởi luôn có một người lặng thầm đứng gác bình yên cho dân.


