Người Lính Cắm Cờ Trên Cao Điểm 772
Mỗi lần xem lại những bức ảnh cũ thời quân ngũ, ông Nguyễn Hữu Bình lại nhớ về cao điểm 772 ở mặt trận Vị Xuyên — nơi ông cùng đồng đội đã trải qua những năm tháng chiến đấu khốc liệt nhất của tuổi trẻ.
Năm 1981, ông Bình lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông kể rằng những ngày ở Vị Xuyên là chuỗi thời gian không thể nào quên. Núi đá quanh năm chìm trong khói pháo, chiến hào chằng chịt khắp sườn núi và người lính luôn phải đối mặt với hiểm nguy từng giờ.
“Có những ngày pháo địch bắn đến mức đất đá rung chuyển, cây rừng không còn một màu xanh,” ông Bình nhớ lại.
Đơn vị của ông làm nhiệm vụ giữ chốt gần cao điểm 772 — nơi thường xuyên xảy ra giao tranh ác liệt. Ban ngày chiến đấu dưới mưa pháo, ban đêm anh em tranh thủ sửa hầm hào và tiếp tế đạn dược.
Một buổi sáng tháng 8 năm 1985, sau trận chiến kéo dài suốt đêm, lá cờ trên trận địa bị sức ép pháo làm gãy cột và rơi xuống chiến hào.
Giữa lúc tiếng súng vẫn còn vang vọng trên sườn núi, chiến sĩ trẻ Phan Văn Túc bất ngờ ôm lá cờ lao lên mép chiến hào để dựng lại.
Ông Bình xúc động kể:
“Túc nói với chúng tôi rằng còn lá cờ tung bay thì còn niềm tin giữ được trận địa.”
Trong lúc Túc vừa dựng lại cột cờ, pháo địch tiếp tục dội xuống dữ dội. Một mảnh pháo đã găm vào ngực người lính trẻ khiến anh ngã xuống ngay bên chân cột cờ.
Ông Bình cùng đồng đội lập tức lao tới đưa Túc vào hầm cứu thương. Nhưng do vết thương quá nặng, anh đã hy sinh khi đôi tay vẫn còn nắm chặt mép lá cờ đỏ thấm bụi đất chiến trường.
Sáng hôm ấy, giữa màn sương lạnh của núi rừng Hà Giang, lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên cao điểm 772. Hình ảnh ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với những người lính năm xưa.
Ông Bình cho biết điều giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt ấy chính là tình đồng đội và lòng yêu nước. Dù gian khổ đến đâu, không ai nghĩ tới lùi bước vì sau lưng họ là quê hương, gia đình và Tổ quốc.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê nhà với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về cao điểm 772 cùng những người đồng đội đã hy sinh vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.
Giờ đây, mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông Bình thường kể lại câu chuyện năm xưa để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.
Người cựu chiến binh già xúc động nói:
“Máu của đồng đội tôi đã hòa vào đất đá Vị Xuyên để giữ lá cờ Tổ quốc mãi tung bay nơi biên giới. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết yêu nước và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.”



