“Người lính chèo thuyền tiếp tế giữa đêm”
Câu chuyện về người lính vận chuyển lương thực và thuốc men bằng thuyền nhỏ trong những đêm tối trên tuyến hậu cần.
Ông Võ Văn Nam từng tham gia đơn vị hậu cần chuyên vận chuyển lương thực và thuốc men bằng thuyền nhỏ qua những con sông gần chiến trường. Ông kể rằng ban ngày rất nguy hiểm nên mọi chuyến đi đều phải thực hiện vào ban đêm.
Chiếc thuyền gỗ nhỏ chở đầy gạo, muối, thuốc men và đôi khi cả thư từ của hậu phương gửi ra tiền tuyến. Mỗi lần chèo thuyền, ai cũng phải tuyệt đối im lặng, chỉ nghe tiếng mái chèo khẽ chạm vào mặt nước.
Có những đêm mưa lớn, nước sông dâng cao và chảy xiết, chiếc thuyền chòng chành giữa bóng tối. Ông kể rằng có lần cả tổ phải ôm chặt hàng hóa để tránh bị nước cuốn mất.
Dù gian khổ, mọi người vẫn động viên nhau vì hiểu rằng phía trước có rất nhiều người đang chờ nguồn tiếp tế ấy.
Ông nói rằng mỗi bao gạo đến nơi an toàn đều mang theo niềm vui của cả đơn vị.
Sau chiến tranh, ông vẫn không quên những đêm chèo thuyền lặng lẽ giữa thời hoa lửa.



